XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

chung thiếu truyền cảm, nghe rất bình thường. Cho nên, cô và Đỗ Na chỉ cùng nhau ngồi ở góc khuất, an an tĩnh tĩnh nghe hát.
Dù sao đều là chàng trai cô gái trẻ tuổi, luân phiên tranh đoạt ca hát, không khí lập tức nóng lên, cũng làm cho trong lòng Cố Hàm Ninh trở nên ngột ngạt. Tầm mắt của cô lơ đãng nhìn qua Dư Hàn, cậu ngồi cách mình rất xa, tuy rằng trên mặt thì cười, nhưng thấy thế nào cũng có chút miễn cưỡng. Còn Nhâm Đan thì, cười đến thoải mái, giống như là dọn dẹp sạch sẽ tạp chất trong lòng.
“Chết ~ cũng phải yêu ~” Lớp phó thật ra là anh chàng rất đáng yêu, tuy rằng không đẹp trai không cao, nhưng rất có phẩm chất ở trong đám nữ sinh, mặc dù, loại tính cách này, hoàn toàn không phân biệt giới tính.
Giờ phút này, nhìn cậu khàn cả giọng khom người rống to, như là dồn bao tình cảm vào trong đó, nhưng lời bài hát, lại là của ca khúc khác, Cố Hàm Ninh cũng không nhịn được cười ầm lên theo bạn bè.
Tuổi trẻ sức sống dồi dào, thật ra rất dễ dàng cảm hóa người khác, Cố Hàm Ninh sâu sắc cảm thấy, mình dường như cũng thật trở lại lúc hai mươi tuổi, nụ cười đơn giản tinh khiết. Cho nên, khi Lục Khải ở ngoài cửa nhận điện thoại, lại đi đến bên cạnh cô, muốn nói lại thôi, cô chỉ là cười liếc qua, thuận miệng hỏi một câu: “Làm gì?”
“Ừ. . . Thôi. . . Cũng không có gì.” Lục Khải cười cười, lại đi trở về chỗ cũ ngồi xuống.
Cố Hàm Ninh nhìn lớp phó bày trò, cười nghiêng ngả, cùng Đỗ Na ôm bụng, chỉ sợ không chịu nổi, căn bản không chú ý tới khuôn mặt Lục Khải mập mờ cười tươi tắn.
Cho nên, khi Lục Khải lại đứng lên chuẩn bị mở cửa phòng ra, cô cũng không quay đầu lại nhìn.
“Này, Hạng Dung, cậu tránh sang một bên nhường chỗ, thêm người đấy.”
Vừa lúc kết thúc một ca khúc, giọng Lục Khải có vẻ rất rõ ràng, lớp phó là người tổ chức cũng cười vẫy tay với Hạng Dung: “Hạng Dung, cậu ngồi xích sang bên cạnh, hoặc là, qua bên kia, có chỗ trống đó.”
Cố Hàm Ninh nhìn Hạng Dung bên cạnh mình, đang xê dịch sang bên kia, ở bên tay trái cô lại có một vị trí trống ra, trong lòng nhảy dựng, hô hấp ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về hướng cửa phòng.
Lục Khải cười chào hỏi người ngoài cửa, Cố Hàm Ninh mắt không nháy nhìn chằm chằm, cô ngồi rất gần cửa, từ tầm mắt của cô, chỉ có thể nhìn thấy nửa mặt Lục Khải, trong lòng cô có chút nôn nóng, hơi hơi nhăn mày, cho đến khi Lục Khải tránh sang một bên, đón người ngoài cửa đi tới.
Đáy lòng Cố Hàm Ninh xẹt qua một tia hốt hoảng, đột nhiên có loại cảm giác nằm mơ, cho đến khi dáng người mà cô vô cùng quen thuộc từ ngoài cửa đi tới, ánh mắt rất nhanh chiếu vào cô, sắc mặt lập tức lộ ra nụ cười nhẹ mà cô rất quyến luyến, nhẹ nhàng cong khóe môi, bước nhanh đi đến ngồi xuống bên cạnh cô.
“Hàm Ninh. . .” Bạn học bên cạnh đều đang tò mò quan sát, giọng Triệu Thừa Dư thật thấp, nhưng vẫn chạm đến đáy lòng Cố Hàm Ninh.
“Anh. . .” Không phải anh vẫn còn ở thành phố H sao? Cố Hàm Ninh nhìn ánh mắt sáng ngời của Triệu Thừa Dư, nhất thời không biết nên nói cái gì.
“Được rồi, đừng nhìn nữa, đó chính là bạn trai của lớp trưởng, sợ chúng ta bắt cóc người, cho nên đặc biệt chạy tới giám sát.” Lục Khải cười trêu chọc, các bạn học phát ra tiếng cười thiện ý, Đỗ Na cười đi tới.
“Nếu không ai tiếp tục, mình hát nha, mình đợi một lúc lâu rồi.”
Tiếp theo vẫn ca hát vui vẻ, tuy rằng vẫn có mấy bạn học đang quan sát, nhưng phần lớn bạn học cũng đã chuyển tầm mắt.
Mượn ánh sáng mờ ảo trong phòng, Triệu Thừa Dư đưa tay ôm lấy eo Cố Hàm Ninh, hơi hơi dùng sức, liền làm cho cô tựa vào trong lòng mình, nhắm mắt vùi đầu vào mái tóc cô, hít sâu một hơi.
“Hàm Ninh. . .” Cậu thấp giọng gọi, một cái tay khác lôi kéo tay trái Cố Hàm Ninh, nhẹ nắm khẽ vuốt, dùng để an ủi nỗi nhớ nhung đã chồng chất không có cách nào vơi.
“Buổi trưa em điện thoại cho anh, một đàn anh họ Thạch nói anh đang ăn cơm trưa đó.” Cố Hàm Ninh ngoan ngoãn tựa sát vào Triệu Thừa Dư, trong lòng lập tức trở nên yên ổn.
“Anh quên đem điện thoại di động.” Triệu Thừa Dư chớp chớp mắt, “nói chuyện điện thoại với em xong, anh trở về phòng cầm ví tiền liền lập tức ra cửa, cũng không mang đồ gì, điện thoại di động cũng để ở bên cạnh máy vi tính. Ở đầu cầu thang gặp anh Thạch, anh ấy nói với anh một câu, anh vội đón xe thuận miệng trả lời, bây giờ suy nghĩ một chút, hình như là hỏi anh có phải đi ăn cơm hay không.”
Cố Hàm Ninh bật cười, trong lòng mừng rỡ lại thích thú ngọt ngào.
“Anh đến trạm xe thành phố N, dùng điện thoại công cộng gọi điện thoại cho em, nhưng em không bắt máy, đành phải gọi cho Lục Khải, may mắn anh còn nhớ được số điện thoại của cậu ấy.” Triệu Thừa Dư dán ở lỗ tai Cố Hàm Ninh, nhẹ giọng nói, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô, làm da thịt mềm mại hơi hơi nhiễm đỏ.
Triệu Thừa Dư nhìn chằm chằm màu đỏ trước mắt, thật nhanh cúi đầu ngậm nhẹ, lại lập tức ngẩng đầu, lẩm bẩm: “Quá nhiều người, thật không tiện. . .”
Cố Hàm Ninh nghiêng đầu cười liếc cậu một chút, đưa tay nhéo một cái ở eo cậu: “Đừng động tay động chân !”
“Anh không có a, anh chỉ động miệng thôi.” Triệu Thừa D