pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.

m Ninh, đây là anh Hầu. Anh Hầu, đây là bạn gái của em, Cố Hàm Ninh.” Triệu Thừa Dư thấy người ngoài cửa thì cảm thấy hơi ngại, đối với Thạch Lỗi không biết xấu hổ là gì thì có ngượng ngùng cũng là thừa.
Cố Hàm Ninh cũng có chút lúng túng, mặt hơi đỏ, cũng chào hỏi mọi người.
“Hôm nay thêm người nhà, chi bằng cùng ra ngoài ăn một bữa?” Hầu Nhân Phong cười đề nghị, “Thạch, cậu vào trong gọi Triết ra đi.”
“Được.” Thạch Lỗi cười ha ha, lộ ra bộ mặt cực kỳ thô thiển, đi vào một phòng ngủ khác.
Tống Minh Huyên mím môi cười nhẹ, dường như đã quen với trò quỷ của mấy người họ.
Chỉ một lát sau, trong phòng ngủ vang lên tiếng hét đầy giận dữ, Hầu Nhân Phong không chút ngạc nhiên cười nói: “Được rồi, Triết cũng đã dậy. Chúng ta chuẩn bị một chút, mười phút sau thì đi ăn cơm.”
Mười phút sau, Thạch Lỗi đẩy Bùi Duệ Triết còn đang mơ màng ngái ngủ đi ra.
Nụ cười trên mặt Cố Hàm Ninh không thay đổi, ánh mắt lại khẽ chớp.
Bùi Duệ Triết như thế này khiến cô có phần vỡ mộng.
Lần đầu tiên cô thấy anh ta là ở buổi tiệc kinh doanh kiếp trước. Khi ấy anh ta là đại biểu nhân tài IT trẻ tuổi, đi giày tây, dáng người cao ráo, vẻ mặt hơi lạnh lùng, vô cùng anh tuấn lịch lãm, ngày hôm đó đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt dõi theo. Lần thứ hai gặp là ở cửa căn tin của trường, khi đó họ vừa từ bữa tiệc mừng mà lãnh đạo nhà trường tổ chức ra ngoài, lúc ấy tóc anh hơi dài, mặc áo khoác đơn giản màu xanh đen, tuy rất bình thường nhưng ít ra còn gọi là gọn gàng sạch sẽ.
Nhưng bây giờ, tóc bù xù che hết mắt, vểnh lên cụp xuống, khuôn mặt râu ria, áo phông cũ mèm, không xám, không trắng cũng chẳng vàng thật sự không nhìn ra màu sắc ban đầu, chiếc quần tắm biển màu đen đã giặt đến nỗi bạc cả màu, chân đi một đôi dép nhựa ba đồng mua ở chợ, chẳng có chút hình tượng nào.
Cố Hàm Ninh trong lòng khẽ lắc đầu, quay đầu nhìn bạn học Triệu.
Tóc đen ngắn hơi rối, áo phông trắng sạch sẽ, quần bò dài màu xanh, chân đi đôi giày vải bạt màu đen, làn da trắng hơn so với cuối học kỳ, cũng gầy hơn một tẹo, có một chút râu, mang đến cảm giác trưởng thành hơn, khiến cô không nhịn được muốn cắn một cái.
Cố Hàm Ninh từ đáy lòng vui mừng gật đầu. Không hổ là bạn học Triệu của cô, ở nhà một thời gian dài như vậy nhưng vẫn đẹp trai như trước.
“Ăn cơm cái quái gì? Ngủ còn không ngủ đủ, ăn cơm làm gì?” Anh Bùi đã vô cùng mất hình tượng trong lòng Cố Hàm Ninh bực bội nói.
Cố Hàm Ninh nghĩ, có lẽ anh còn trợn mắt lên, chẳng qua là do tóc quá dài, người khác không nhìn ra.






Huấn luyện quân sự (18+)
Chỉ còn ba ngày là tới đợt huấn luyện quân sự nhưng vẫn có thể ở trong kí túc xá trường. Mặc dù Triệu Thừa Dư cực kì không muốn nhưng vẫn phải đưa Cố Hàm Ninh về phòng. Căn nhà mà họ thuê thật sự không tìm ra chỗ cho cô ở. Mà ở kí túc xá, Thôi Hà Miêu đã trở lại, ít ra còn có người bầu bạn. Đối với việc này, Triệu Thừa Dư cảm thấy vừa yên tâm vừa hơi tiếc nuối.
Ngày hôm sau, Cố Hàm Ninh dậy sớm đi siêu thị gần đó mua một đống đồ linh tinh, sau đó gọi điện cho bạn học Triệu đến xách, rồi lại mất cả nửa ngày xếp sắp lại căn nhà thùng rỗng kêu to (*) này của bọn họ, có tác dụng nhất là phòng bếp để đung nước, dầu muối tương dấm hoàn toàn thêm mới, chén dĩa đũa thìa cũ đều ngâm kỹ càng trong nước sôi, tiệt trùng sạch sẽ.
[(*)mang tiếng là nhà nhưng chẳng ra nhà'>
Buổi trưa chỉ ăn tạm bằng đồ ăn nhanh. Xế chiều, Cố Hàm Ninh nhìn căn phòng bếp tuy cũ nhưng gần như đã thay đổi hoàn toàn, thở phào một cái, chống nạnh nhìn căn phòng bếp cuối cùng đã có thể dùng được, cực kì hài lòng.
Cố Hàm Ninh chờ trong trường, bốn người trong phòng ngủ đều đã đến đủ, sau đó cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm tránh nắng giữ da trong nửa tháng sắp tới.
Đối với việc này Cố Hàm Ninh cũng hơi lo lắng một chút. Năm ấy, cô không mảy may quan tâm đến mấy phương pháp chống nắng, dẫn đến việc sau khi đợt huấn luyện quân sự kết thúc, da vừa đen vừa thô ráp, sau đó để dần dần trắng ra đã tốn rất nhiều công sức, cũng không đẹp như trước nữa, muốn giống như xưa đúng là khó khăn.
Cảm giác chán nản lúc đó đến bây giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí, giờ cô cũng sẽ không tự tin một cách mù quáng như thế nữa. Theo dự báo thời tiết tại thành phố H, nhiệt độ cao nhất là vào tháng tám, không phải là cái mà chút làn da trắng nõn trời sinh của cô có thể chịu được? Giờ đây, cô đặt hết niềm tin vào sản phẩm kem chống nắng!
Khoảng tháng năm, cô đã mua một tuýp kem chống nắng và kem phục hồi sau khi phơi nắng của một đồng nghiệp của Cố An Quốc vừa đi du lịch từ Mỹ về. Nửa tháng sau, cô có còn “da mặt” đẹp nữa hay không, đều dựa vào hai tuýp này rồi. Còn một lọ kem chống nắng khác bé hơn, cô đưa cho Triệu Thừa Dư, tuy đã hướng dẫn cẩn thận nhưng vẫn không rõ anh có dùng không. Con trai mà, luôn cảm thấy mấy thứ đồ này chỉ để con gái dùng, nhưng không biết tia tử ngoại quá mạnh không chỉ khiến da đen đi mà còn có thể bị cháy nắng.
Ngày huấn luyện quân sự đầu tiên bắt đầu, Cố Hàm Ninh trét lên n