Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1778 lượt.

ẹ nhàng ngậm lấy.
Cố Hàm Ninh hơi ngửa đầu, khép hờ mắt, cắn môi, chịu đựng lửa nhiệt tê dại trong cơ thể, đột nhiên nhận ra Triệu Thừa Dư đang kéo quẩn ngủ của mình vội đưa tay ngăn cản.
“Đừng. . .”
“Hàm Ninh, anh chỉ nhìn một chút, chạm một chút thôi. . .”
Bản thân Cố Hàm Ninh cũng không chịu nổi, phía dưới trở nên tê dại khiến cô không chịu được mà rên khẽ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, quần ngủ đã bị cởi ra rơi trên mặt đất.
“Không được! Nhỡ đâu bọn họ quay lại . .” Giọng nói mềm mại không chút sức lực của Cố Hàm Ninh vang lên, trong lúc mơ hồ chỉ cảm thấy có một vật cứng rắn nóng rực để ở nơi non mềm của mình, đụng chạm thân mật, cô vội dịch người cố gắng ngăn cản.
“Hàm Ninh, anh rất khó chịu…Anh vào trong một chút thôi… Không thì chạm bên ngoài cũng được. . .”
Khi Cố Hàm Ninh vô thức lắc đầu, Triệu Thừa Dư thở gấp thấp giọng dụ dỗ, Cố Hàm Ninh cắn môi, tim đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực, eo mỏi nhừ, chỉ còn cách để Triệu Thừa Dư đỡ hông của mình, dùng nóng rực thử thăm dò, chạm nhẹ, đi vào một chút, đi ra, rồi lại đi vào, lại rời khỏi, cho đến khi Cố Hàm Ninh cũng không chịu được giãy dụa eo, Triệu Thừa Dư hơi dùng sức, vật nóng rực vốn chỉ chạm nhẹ phần ẩm ướt phía trước, liền đi cả vào ….
Cố Hàm Ninh dồn dập thở gấp, nhẹ giọng rên rỉ, chỉ có thể mặc Triệu Thừa Dư đỡ hông cô, dùng sức hoạt động, thân thể nhũn ra như nước, vô lực tùy theo anh.
Lời đàn ông nói đúng là không thể tin tưởng được. . .
Đến khi eo của Cố Hàm Ninh mỏi nhừ, nhờ Triệu Thừa Dư hông cô, cô xuống khỏi người anh, chỉ có thể dùng sức lườm anh một cái, sau đó chịu đau càng thêm đau vào phòng tắm rửa sạch.
Triệu Thừa Dư thoả mãn ngồi trên ghế, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Cố Hàm Ninh chỉ thấy ánh mắt cô vô cùng gợi cảm, hại anh nảy ra mong muốn bắt cô lại, xoa nắn tỉ mỉ lần nữa!






Cố Hàm Ninh ngẩng đầu nhìn tầng trên cùng của giá sách, cuốn ‘thế giới thần thoại Trung Quốc” cô muốn tìm rõ ràng là ở chỗ đó, cô hơi kiễng chân, giơ tay muốn lấy quyển sách, cố gắng lắm ngón tay mới chạm được vào bìa sách, không ngờ một bàn tay mạnh mẽ của nam giới nhẹ tay nhấc một cái, quyển sách kia liền vòng qua đầu cô.
Cố Hàm Ninh vội vàng xoay người thì thấy một anh chàng đang mỉm cười nhìn cô, ánh mắt có phần vui sướng.
“Chị Cố, sách của chị.”
Nam sinh đưa sách cho cô, hơn nữa hình như là có biết mình, Cố Hàm Ninh hơi nghi hoặc nhưng vẫn cười nhận lấy.
“Cảm ơn cậu.”
Đây chẳng qua là chuyện nhỏ, cô không hề để tâm, chỉ nhớ đàn em cùng quê kia rất cao, còn cụ thể thế nào cũng không còn nhớ.
“Em không nghĩ hôm nay có thể gặp lại chị. Em vẫn muốn mời chị ăn một bữa cơm cám ơn ngày hôm đó.” Tưởng Cẩn Du rạng rỡ, có phần mong chờ xem lẫn chút thấp thỏm nhìn Cố Hàm Ninh.
Cố Hàm Ninh chỉ cười, lắc đầu: “Không cần, cũng không phải chuyện lớn, tiện thì giúp thôi, cậu đừng nghĩ nhiều.”
“Không phải vậy! Đối với chị mà nói chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với em giống như đưa than trong ngày tuyết rơi vậy. Cứ coi như không cần cám ơn thì dù sao cũng là đồng hương, lại gặp nhau ở đại học Z, em muốn mời chị ăn một bữa cơm, sau này có việc gì mong chị giúp đỡ.” Tưởng Cẩn Du hơi nôn nóng nói, sợ Cố Hàm Ninh từ chối.
Cố Hàm Ninh cười nhẹ, trong lòng thấy hơi khó xử.
Sau khai giảng, ngoại trừ thời lúc học, thời gian còn lại của Triệu Thừa Dư hầu như đều bị ba nam sinh và đống máy móc trong phòng kia chiếm dụng, cô muốn gặp anh toàn phải lấy lí do nấu cơm như trước, cũng như chị Tống trong quá khứ lấy lí do là dọn dẹp nhà cửa vậy. Hai người, một là đầu bếp, một là người dọn vệ sinh…
Quỹ thời gian ngoài giờ học của Miêu Miêu đã dành hết cho bạn học Mạnh, Bạch Vũ Hân thì ra vào phòng ngủ thần không biết quỷ không hay, ngoài lúc ngủ thì rất hiếm có dịp thấy mặt cô nàng. Chỉ có Thịnh Mạn Mạn rảnh rỗi thường bị cô kéo đến thư viện bầu bạn, nhưng nghe nói từ đầu mùa hè bắt đầu mê mẩn game online, quyết tâm làm trạch game (*), đương nhiên lúc đó cô nàng vẫn chưa biết thế nào là trạch. Nên gần đây, Cố Hàm Ninh hầu như toàn đến thư viện một mình.
[(*) trạch game: chỉ ở nhà chơi game'>
Cố Hàm Ninh khó xử nhìn ánh mắt mong chờ của người đối diện. Cô thật sự không muốn dùng bữa riêng với một nam sinh không quen biết. Huống hồ, ánh mắt của đối phương quá nóng rực, chỉ đoán thôi cũng có thể đoán được mười phần ý nghĩ của cậu ta rồi. Người lên đại học, quả nhiên sẽ trở nên lãng mạn rồi sao? Chỉ dẫn đường một lát vào hôm nhập học, cũng sẽ được một chàng trai trẻ tuổi nhung nhớ.
Rốt cuộc cô có nên hư vinh mà vô tình hay cố ý khoe khoang với bạn học Triệu, hay là giấu đi coi như không có chuyện này, về sau nếu thấy đối phương cũng phải đi vòng đường khác, tránh dính dáng tới cái gì mà tình chị em?
Cố Hàm Ninh nghĩ bụng, thật ra cô cũng không cần thiết phải thử suy nghĩ, ai bảo cô là một người rất sợ phiền phức, nhất là món nợ tình cảm phỏng tay, chắc chắn không thể đụng phải. Nếu không, hậu quả hẳn sẽ làm người ta nhức đầu.
“Cảm ơn cậu, tuy nh


Old school Easter eggs.