Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
ừa Dư bất ngờ, nhưng lại không nghĩ đến khả năng xách đồ nặng của mình. Cố Hàm Ninh cúi đầu nhìn hành lý trên mặt đất, cắn chặt răng.
Đã hoàn thành hơn một nửa con đường, chẳng lẽ lại bỏ cuộc giữa chừng? Từ nhà ga cũng chỉ còn chưa tới một tiếng đi đường, cùng lắm thì đi taxi là được.
Cố Hàm Ninh quyết tâm hoàn thành bất ngờ lớn này, xách hành lý lên, vất vả đi tới chỗ chờ taxi.
Cô ấy hẳn là người bạn gái đã bỏ rơi Bùi Duệ Triết trong lúc khó khăn nhất đi?
Triệu Thừa Dư cũng từng nói với cô, bạn gái của anh Bùi, cũng là chị khóa trên, họ Tống, thi thoảng có đến giúp anh Bùi sắp xếp các thứ, lúc ấy, bạn học Triệu vô cùng hâm mộ lẫn ghen tị, đương nhiên anh chính là chỉ trích người ta có bạn gái quan tâm rồi.
Tiếng bước chân có chút trầm ổn, có chút lười nhác từ trong nhà truyền tới, Cố Hàm Ninh thu lại ánh mắt tò mò, chuyên chú lắng nghe, mãi đến khi dáng người mơ hồ ngày càng rõ nét đi tới trước mặt cô, gương mặt kinh ngạc ngay sau đó liền trở nên vui vẻ.
“Hàm Ninh! Sao em đã tới rồi?” Triệu Thừa Dư cười to đưa tay kéo Cố Hàm Ninh vào cửa.
“Hành lý của em!” Cố Hàm Ninh chỉ túi hành lý bị Triệu Thừa Dư phớt lờ, đến khi cậu cười xách túi lên, cô mới đi theo vào nhà.
Cố Hàm Ninh để mặc Triệu Thừa Dư dẫn vào nhà, quay đầu quan sát gian phòng.
Nhà có hai buồng, hai phòng, phòng khách được biến thành phòng làm việc, năm bàn máy vi tính và một số loại máy móc cô không biết là gì để ở trên bàn dưới đất, ghế sofa bị đẩy vào góc tường, trên giá đầy sách, không có không gian dư thừa.
May là nhà ăn khá nhỏ ít ra cũng còn tử tế giống như nơi để ăn cơm, chưa kịp nhìn qua phòng bếp và phòng tắm, Triệu Thừa Dư đã kéo cô vào buồng ngủ ở hướng nam.
Triệu Thừa Dư tùy tiện vứt hành lý trên sàn, xoay người lại kéo Cố Hàm Ninh vào lòng, cúi đầu hôn lên tóc cô, đến trán, chóp mũi rồi hôn lên đôi môi mềm mại, quấn quýt không rời, giải tỏa nỗi nhớ nhung qua sự thân mật này.
Mãi đến khi Triệu Thừa Dư thở hổn hển buông Cố Hàm Ninh ra, cô mới có thời gian nhìn quanh phòng ngủ này.
Phòng ngủ không rộng lắm có hai chiếc giường đơn đặt sát tường, một bộ bàn ghế, một tủ treo quần áo lớn, đó là tất cả những gì có thể nhìn thấy .
“Những người khác không ở đây à?” Cố Hàm Ninh kéo Triệu Thừa Dư ngồi trên ghế gần đó, quyết định tạm thời nên duy trì khoảng cách, nói chuyện đoàng hoàng.
“Anh Bùi ngủ ở phòng bên cạnh, hai vị đàn anh kia đi ra ngoài. Mấy người họ đang giúp một công ty thiết kế website, đã đến công ty đó bàn công việc rồi.” Triệu Thừa Dư cười, ngồi xuống ghế, cầm lấy tay Cố Hàm Ninh tay, dịu dàng vuốt ve, “Sao em lại tới đây? Không phải nói ba ngày nữa mới đến hay sao? Anh còn định chuẩn bị đến ga tàu đón em. Túi xách nặng như vậy mà em lại tự mình mang đến đây.”
Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư híp mắt cười nhẹ: “Muốn cho anh bất ngờ đấy, thế nào? Có ngạc nhiên không?”
“Ừ.” Triệu Thừa Dư gật đầu, “Quá bất ngờ rồi. Vui đến đến nỗi đến giờ tim anh vẫn còn đập mạnh.” Vừa nói, Triệu Thừa Dư vừa kéo tay phải của Cố Hàm Ninh đặt lên ngực trái của mình.
Cố Hàm Ninh nắm tay đặt trên ngực Triệu Thừa Dư, đánh nhẹ một cái.
Triệu Thừa Dư kéo mạnh, để Cố Hàm Ninh ngồi ở trên đùi mình, tay đặt lên eo thon, môi kề môi, hơi thở ấm áp phả vào mặt Cố Hàm Ninh, khiến lòng cô khẽ run.
Hai người đang hạnh phúc ngọt ngào ôm ấp, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, thân mật hòa tan hơi thở và nỗi nhớ nhung, Triệu Thừa Dư luồn tay vào trong áo phông của Cố Hàm Ninh, lòng bàn tay chạm vào da thịt, đang định tiếp tục đi lên thì cửa phòng đơn sơ đột nhiên mở ra, một người to lớn đứng chắn hết cả cửa ra vào xuất hiện, kèm theo đó là giọng nói lớn dường như vang cả căn nhà.
“Này, Thừa Dư, nghe nói có người đẹp đến tìm cậu? Không sợ cái gì Ninh đó của cậu giận hay sao? . . .” Thạch Lỗi mới nói được nửa câu, nhìn chằm chằm đôi tình nhân đang ôm nhau, mắt như muốn rơi khỏi tròng.
“Triệu Thừa Dư cậu giỏi thật! Nhân lúc anh không có ở đây chiếm phòng ngủ của chúng ta, lại còn dám ngồi trên giường anh tình chàng ý thiếp? Cậu đang khiêu khích anh đấy à?”
Cố Hàm Ninh ngả đầu lên vai Triệu Thừa Dư nhẹ giọng thở dài, sự bối rối trong chốc lát bởi ánh mắt hâm mộ lẫn ghen tị một cách quang minh chính đại không hề che giấu của đối phương dần biến mất, tuy vẫn còn một chút bất đắc dĩ đối phương vẫn hoàn toàn không hiểu thế nào là “phi lễ chớ nhìn”.
Triệu Thừa Dư cười gượng đỡ Cố Hàm Ninh đứng dậy, đưa tay vuốt những sợi tóc rối của cô rồi cầm tay cô đứng dậy.
“Anh Thạch, cô ấy là bạn gái em, Cố Hàm Ninh, phiền anh nhường đường, bọn em muốn ra ngoài.” Triệu Thừa Dư không còn lựa chọn nào khác, vô cùng tiếc nuối vỗ vỗ Thạch Lỗi đang chắn đường còn sừng sững hơn so với thần giữ cửa, lách qua người anh dắt Cố Hàm Ninh ra khỏi phòng ngủ.
Ngoài cửa ngoại trừ chị Tống vừa gặp còn có một người khác, thấy hai người ra ngoài liền nhìn về phía họ cười cười, còn Thạch Lỗi đã đi tới bên cạnh anh ta.
Người cao lớn to béo là anh Thạch, còn người thấp bé gầy ốm kia cũng có một danh xưng rất hợp – anh Hầu.
“Hà