Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
, không được nhìn thấy chị càng khiến em cảm thấy khó chịu hơn! Mấy ngày hôm nay, em khó chịu đến sắp không thở nổi! Chị là mối tình đầu của em… Dù rằng em đã đến chậm hơn một chút, nhưng em nguyện ý chờ… Tất cả những chuyện khác em đều không để ý, chỉ cần chị có thể để em ở bên cạnh chị, để em âm thầm dõi theo chị, chờ chị, như thế là đủ rồi!”
Lời nói ẩn chứa tình cảm thâm sâu phát ra từ miệng của anh chàng đẹp trai trẻ tuổi đang đứng không xa phía sau kia, nếu như đối tượng không phải Cố Hàm Ninh, mà là bất kì một người con gái nào khác, mà trong lòng không có một bóng hình sâu đậm, hoặc là không có đủ kiên định sợ rằng sẽ cảm động đến mức lấy thân báo đáp.
Tình cảm thiếu nữ ôm ấp thì luôn là thơ mộng, thật ra, thiếu nam cũng như vậy.
Cố Hàm Ninh quay lưng về phía Tưởng Cẩn Du, mấp máy môi, đáy lòng dâng lên cảm giác phiền muộn. Giống như ngày đó, Triệu Thừa Dư bị Lỗ Tĩnh Nhã quấn lấy vậy, ừ, đương nhiên, chuyện lần đó khiến cô cảm thấy phiền lòng hơn.
Ít ra lần này, quyền chủ động nằm trong tay mình.
Thái độ của người trẻ tuổi đối với tình yêu bây giờ càng lúc càng qua loa, cũng càng ngày càng mãnh liệt, chẳng cần quan tâm đối phương có đang độc thân hay không, chỉ cần vừa mắt là có thể lớn mật tỏ tình, cho dù là nam hay nữ đều như vậy, thật sự làm cho người khác không biết phải làm sao.
Cho nên, Cố Hàm Ninh nắm lấy cơ hội chỉ dẫn, nhẹ giọng nói: “Thừa Dư à, anh xem, dù cậu ta trẻ tuổi, lại đẹp trai nhưng em còn không thèm để ý nha, không chỉ nghiêm khắc cự tuyệt, hơn nữa, quan trọng nhất em còn đem chuyện đó nói rõ ràng với anh. Anh nói em làm như vậy là đúng hay sai?”
Triệu Thừa Dư đang xem sách vở ngẩng đầu lên, khóe môi nhẹ cười nhìn Cố Hàm Ninh đang chống cằm ngồi đối diện, khẽ gật đầu: ” Ừ, làm rất tốt.”
“Ừ, như vậy, sau đó thì sao?” Cố Hàm Ninh tiếp tục nhìn, mắt chớp chớp, muốn nói lại thôi.
“Như vậy, sau đó còn có cái gì?” Triệu Thừa Dư hơi hơi nhíu mày, chần chừ, nhìn thấy đôi mắt sáng rỡ đối diện đang dần dần trừng lớn, lúc này mới cười nói: “Như vậy sau này anh cũng sẽ làm như vậy. Tuy rằng anh cảm thấy ngoài em ra, không có ai vừa mắt anh hết, nhưng một khi xuất hiện tình huống tương tự, anh nhất định đem tình cảm mới chớm nở đó cắt đứt hoàn toàn, sau đó đào sâu ba thước, rồi hung hăng cho một mồi lửa, chắc chắn phải diệt cỏ diệt tận gốc.”
Cố Hàm Ninh híp mắt cười, vừa lòng gật đầu: “Làm thế còn chấp nhận được.”
Hôm nay thứ bảy, Triệu Thừa Dư về trường học từ sáng sớm, đứng dưới ký túc xá chờ Cố Hàm Ninh, sau đó tay trong tay tới nhà ăn ăn hết bữa sáng, tiếp theo đi đến thư viện.
Thực ra, hai người bọn họ đều là những người thích ru rú ở trong nhà, thỉnh thoảng đi với nhiều người, nơi náo nhiệt thì còn đi, nhưng thường xuyên thì không. Vì thế, hai người thường xuyên đến thư viện hẹn hò. Có máy điều hoà lại yên tĩnh, ngoài việc chỉ có thể uống nước chứ không thể ăn uống bất kì thứ gì khác thì cũng không còn điểm trừ nào nữa.
Triệu Thừa Dư hầu như lúc nào cũng đọc sách chuyên ngành, có lúc còn mang theo laptop, thỉnh thoảng lại làm một vài thao tác thực hành trông rất chuyên nghiệp, không như Cố Hàm Ninh, chỉ tùy tiện đọc một vài cuốn sách giải trí, còn có thể nói lớn không ngượng mồm là sách tham khảo chuyên ngành, ai bảo phạm vi của sách ngoại khoá quá nhiều.
Triệu Thừa Dư cúi đầu nhíu mày, trông rất nghiêm túc, Cố Hàm Ninh đọc xong một quyển, quyết định đi đổi một quyển tiểu thuyết, có thể là ngôn tình võ hiệp, hoặc là văn học hiện đại cũng được, coi như là để giết thời gian cũng không tệ.
Cố Hàm Ninh ngồi xổm xuống, cúi đầu từ tầng cuối cùng của giá sách rút ra một bộ ba quyển tiểu thuyết võ hiệp, đứng dậy rồi chuẩn bị ra bàn ngồi, khi quay người lại liền thấy một bóng dáng có chút quen thuộc, cô hơi nhíu mày, nghĩ một chút rồi mới nhận ra hình như là Lỗ Tĩnh Nhã.
Nói tới người này, đã lâu rồi không thấy cô ta xuất hiện nữa, cũng không phải là hoàn toàn chưa từng gặp lại, sân trường rộng lớn như thế, cho dù là học cùng trường nhưng nếu không phải là cùng một khoa, thời gian biểu không giống nhau, lại không tận lực cố gắng mà muốn gặp mặt nhau mỗi ngày, thì thực sự là không thể được. Thỉnh thoảng tình cờ Cố Hàm Ninh sẽ chạm mặt cô ta, nếu như thật sự không kịp thì quay đầu, coi như không nhận ra lướt qua nhau, nếu như từ xa nhìn thấy, có thể lúc đó Lỗ Tĩnh Nhã sẽ rẽ vào đường khác, tránh gặp phải nhau, đương nhiên, cũng có thể vốn dĩ cô ta thật sự phải đi đường khác.
Cố Hàm Ninh nghĩ, có thể trong lòng Lỗ Tĩnh Nhã vẫn chưa từ bỏ, chỉ là kìm nén lại, nếu không, trong lúc vô tình gặp lại biểu cảm cũng sẽ không thay đổi. Nhưng dù sao tránh chạm mặt như thế cũng rất tốt. Không biết Triệu Thừa Dư khi về nhà bà ngoại có gặp qua cô ấy hay không. Cố Hàm Ninh không hỏi, thực ra không phải là trong lòng cô không có một chút khó chịu nào, tuy biết trái tim Triệu Thừa Dư chỉ có hình bóng mình, nhưng còn có một người con gái như vậy, lại đã quen biết với anh nhiều năm, có những lúc, khoảng cách giữa hai người sẽ rất gần, cô sẽ cảm thấy không thoải mái.