Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

Đương nhiên, cô sẽ không nói với Triệu Thừa Dư chuyện đó, sao có thể để cho anh nhớ đến Lỗ Tĩnh Nhã kia thêm một lần, dù là anh nghĩ đến cô ta với cảm xúc khác, cô cũng không muốn.
Cho dù là Tưởng Cẩn Du hay là Lỗ Tĩnh Nhã hay bất kể một người nào khác, chỉ cần hai người họ luôn lạnh lùng không để ý tới, thậm chí kiên quyết từ chối thì một ngày nào đó, những người kia sẽ không chịu đựng được mà nguội lạnh trái tim.
Cho nên, đối phó với những kiểu ruồi bọ thế này, quan trọng nhất là thái độ của mình.
Cố Hàm Ninh thấy hướng mà Lỗ Tĩnh Nhã đi đến, vừa vặn phải đi qua cái bàn mà cô và Triệu Thừa Dư đang ngồi, bèn vội vàng bước chân quay trở về. Đợi đến lúc cô về đến bàn, đã không thấy Lỗ Tĩnh Nhã đâu nữa, Triệu Thừa Dư đang cúi đầu, vẫn giữ nguyên tư thế như lúc cô rời đi.
Cố Hàm Ninh cười nhẹ giọng hỏi: “Chúng ta đi vào thành phố ăn cơm tối đi. Đã lâu rồi không có dịp dạo phố.”
“Được.”
Thấy Cố Hàm Ninh có hứng thú, Triệu Thừa Dư tất nhiên sẽ không phản đối. Hai người thu dọn đồ đạc xong, trước hết cất trong phòng ngủ của Triệu Thừa Dư, sau đó mới đi về phía trạm xe bus.
Ở đại học Z, mỗi năm một lần sẽ có tổ chức đại hội thể dục thể thao vào tháng mười một, diễn ra trong vòng một tuần. Ở năm thứ nhất đại học, Cố Hàm Ninh và Triệu Thừa Dư đều không tham gia, lần này Triệu Thừa Dư được chọn, trở thành thành viên chính thức của đội bóng rổ tham gia thi đấu. Thật ra, Triệu Thừa Dư là người mới thêm vào thay thế một đàn anh năm ba trong lúc huấn luyện bị trật chân, không tham gia được, vốn là người chơi giỏi nhất lại trở thành người ngoài, trong khi Triệu Thừa Dư chỉ là người bổ sung lại trở thành dự bị.
Tuy Cố Hàm Ninh cười trêu anh chỉ ăn không rồi ngồi chờ đi, nhưng Triệu Thừa Dư vẫn rất hưng phấn. Chắc là các môn thể thao vận động đối với nam sinh vẫn luôn có sức hấp dẫn nhất định, đúng lúc dạo gần đây anh đang rảnh rỗi, vì thế thỉnh thoảng cứ hết giờ học anh liền đến trung tâm tập huấn, chỉ còn cách đại hội thể thao có mấy ngày, Triệu Thừa Dư huấn luyện rất nghiêm túc, Cố Hàm Ninh cảm nhận được sâu sắc, mấy ngày hôm nay, lồng ngực anh lại vạm vỡ hơn rất nhiều, sau mấy buổi tập huấn, thật vất vả mới có thể ngồi ăn cơm tối cùng nhau, Cố Hàm Ninh đặc biệt sờ sờ vòm ngực rộng, cảm nhận được một cảm giác thật không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả nên lời.
Lời nói của Triệu Thừa Dư lộ ra hi vọng, anh mong muốn Cố Hàm Ninh sẽ đi xem lúc anh huấn luyện, Cố Hàm Ninh cố ý như không hiểu, cứ giả vờ trầm ngâm một lúc, sau đó mới hưng phấn lôi kéo Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn xuống dưới, cùng với mấy nữ sinh trong kí túc xá đến sân bóng rổ.
Mạnh Khởi Đức của Thôi Hà Miêu cũng là thành viên dự bị, cho nên chỉ cần rảnh rỗi thì bạn học Thôi Hà Miêu sẽ đến sân bóng báo danh.
Đến sân bóng rổ, Cố Hàm Ninh mới biết, nhiệt huyết mạnh mẽ của các vận động viên bóng rổ được rất nhiều các thiếu nữ yêu thích đến như thế nào.
Trên sân bóng rổ chuyên dụng phía tây trường học lúc này, thành viên chính thức và thành viên bổ sung thay thế đang thi đấu với nhau. Trên sân không khí sục sôi khí thế ngất trời, người xem bên ngoài la hét cổ vũ còn to hơn cả tiếng còi huýt của trọng tài.






Cố Hàm Ninh đi theo Thôi Hà Miêu đã quen thuộc đường, cùng với Thịnh Mạn Mạn đi góp vui, có chút sửng sốt nhìn một đám người đông nghìn nghịt vây quanh sân bóng rổ thành một bức tường người.
Rất khó để vượt qua. . .
“Không sao, ngày hôm qua còn đông hơn cả hôm nay, cứ chen vào là được.” Thôi Hà Miêu cười, vẫy đôi tay nhỏ bé mập mạp của cô, mỗi tay kéo một người, vùi đầu đi vào bên trong bức tường người kia, “Xin nhường đường nào, nhường đường nào.”
Sức lực của Thôi Hà Miêu chắc chắn có thể lấy một chọi hai, Thịnh Mạn Mạn cười hỉ hả, tò mò quan sát, Cố Hàm Ninh thì cúi đầu, cố gắng hết sức đuổi theo bước chân của Thôi Hà Miêu. Đợi đến lúc ba người cố gắng mãi mới chen được một con đường nhỏ trong đám người vây xem nhiệt tình, thuận lợi tiến vào được hàng đầu tiên, trên trán Thôi Hà Miêu đã bắt đầu đổ mồ hôi.
“Thấy chưa, đứng đây mới có thể nhìn rõ được.” Thôi Hà Miêu quay đầu, có chút đắc ý cười cười.
Cố Hàm Ninh liếc mắt đã thấy có một người đã có duyên gặp mặt mấy lần, bí thư của lớp Triệu Thừa Dư cũng có mặt trong nhóm đó, một tay cầm nước khoáng, một tay cầm khăn đang đón anh.
Cố Hàm Ninh híp mắt, mắt sáng như đuốc nhìn chòng chọc người kia.
Chắc sẽ không phải như tưởng tượng của cô, bí thư này hẳn là đi tới gần Triệu Thừa Dư, mắt khẽ nâng lên, nhẹ nhàng mỉm cười dịu dàng giống như một người bạn gái kiên nhẫn chờ bạn trai kết thúc trận đấu sau đó ân cần đưa khăn và nước uống chứ!
“Triệu Thừa Dư! Em ở đây!” Cố Hàm Ninh nhanh chóng đặt tay trên môi, làm thành hình cái loa, dùng sức hô to.
Triệu Thừa Dư lau mồ hôi trên tóc, đang cười cùng bạn bè đi về hướng cạnh sân bỗng dưng nghe một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng, vội vàng xoay người, đã thấy Cố Hàm Ninh đang cười nhìn mình vẫy mạnh tay, chuyển bước, vội vàng cườ