XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.

khu nghỉ ngơi đi tới, cười cười khoác tay lên vai Mạnh Khởi Đức, lại vỗ lên lưng Triệu Thừa Dư một cái.
“Vậy anh đi đây. Em chờ anh.” Triệu Thừa Dư quay đầu nhìn xuống khu nghỉ ngơi, trước khi bắt đầu hiệp sau, huấn luyện viên tất nhiên sẽ dặn dò một chút.
“Được, em chờ anh.” Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư cười rồi vẫy vẫy tay, “Phải đấu thật tốt, thắng sẽ có thưởng!”
Mắt Triệu Thừa Dư sáng lên, ngừng chân lại một chút: “Được!”
“Vậy anh cũng đi đây.” Mạnh Khởi Đức cười nói với Thôi Hà Miêu, sau đó khẽ quay đầu gật gật với hai người bạn cùng phòng của bạn gái, sau đó mới bước đi.
Cao Thần bước chậm lại, buông vai Mạnh Khởi Đức ra, quay đầu nhìn Cố Hàm Ninh một cái, mấp máy môi, sau đó mới quay gót trở về.
Nghe nói, tháng trước, Cao Thần chia tay với cô bạn gái tên Điềm Điềm kia của anh ta rồi.
Tin đồn tình cảm của Cao Thần, Cố Hàm Ninh tất nhiên là không có hứng thú. Chẳng qua trong phòng bọn họ còn có Bạch Vũ Hân. Cố Hàm Ninh đương nhiên cũng phát hiện ra kể từ tháng trước đến nay, mỗi lúc Bạch Vũ Hân trở về phòng ngủ, nụ cười tươi tắn đều hiện lên trên khuôn mặt của cô nàng. Thịnh Mạn Mạn là một bà tám, tháng trước đã nói cho cô biết một tin nho nhỏ: Cao Thần và bạn gái của anh ta chia tay rồi.
Đối với Bạch Vũ Hân, chuyện này dĩ nhiên là tin tức tốt làm cho cô nàng vô cùng vui vẻ.
Thật ra, Cố Hàm Ninh muốn nói với cô: đừng có vui mừng quá sớm.
Không phải cô không muốn Bạch Vũ Hân vui vẻ mà là cô hoàn toàn hiểu rõ Cao Thần, hi vọng rồi cuối cùng cũng sẽ thất vọng, cần gì phải như vậy?
Nhưng cuối cùng cô cũng không nói gì với Bạch Vũ Hân, thứ nhất, chuyện của Bạch Vũ Hân và Cao Thần, cô không quan tâm. Thứ hai, cô việc gì phải hắt một chậu nước lạnh lên người Bạch Vũ Hân ngay lúc cô nàng đang vui vẻ? Việc ác độc như thế cô cũng không có hứng làm.
Chuyện đó, hôm qua Thôi Hà Miêu từ sân bóng rổ trở về phòng ngủ đã có nói qua, ở sân bóng cô có thấy không rõ lắm cô gái đang được nghi ngờ là bạn gái mới của Cao Thần, sau khi trận đấu kết thúc, đã lấy khăn mặt lau mồ hôi cho Cao Thần, dáng vẻ kia, rất thân mật.
So với Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạn buồn rầu, Cố Hàm Ninh sau khi nghe xong chỉ cười cười, hôm nay cô cũng không chú ý tới nhân vật khả nghi kia có xuất hiện hay không. Cho dù thế nào, đều không liên quan tới chuyện của cô. Còn với Bạch Vũ Hân, địa vị của cô cũng không phù hợp lắm, cho nên cứ làm người ngoài hoàn toàn không liên quan đi. Nghe qua một chút về tin đồn tình cảm, cũng rất thú vị.
Tiếng còi vang lên, hiệp sau đã bắt đầu. Cố Hàm Ninh tập trung chú ý trên sân bóng, ánh mắt dõi theo bóng dáng nhanh nhẹn của Triệu Thừa Dư, ở mỗi thời khắc quan trọng, lúc anh đầm đìa mồ hôi, khi anh phối hợp ăn ý cùng đồng đội đưa bóng vào rổ, cô đều hưng phấn nhảy lên vỗ tay hoan hô thật to.
Tuổi trẻ thật tốt!






Khi tiếng còi kết thúc trận chung kết vang lên, lòng bàn tay Cố Hàm Ninh đã đỏ rực hết lên.
Đội năm người của Triệu Thừa Dư dẫn đầu một điểm! Theo tiếng còi, Triệu Thừa Dư ngừng bước chân, đập tay với các thành viên trong đội, quay đầu nhìn về phía Cố Hàm Ninh, cười vẫy vẫy tay.
Cố Hàm Ninh cười vẫy tay đáp lại, tay còn chưa hạ xuống đã bị Thôi Hà Miêu kéo chạy đến khu nghỉ ngơi.
“Nhanh! Chúng ta đến bên kia đi!”
Tay Cố Hàm Ninh bị Thôi Hà Miêu kéo, chạy thẳng đến cạnh khu nghỉ ngơi mới dừng lại. Mạnh Khởi Đức đã sớm chờ ở đó, có lòng tốt kéo Triệu Thừa Dư đi cùng.
Xa Hà Văn nhìn chằm chằm Thịnh Mạn Mạn, hơi nhíu mày, quay đầu nhìn nửa mặt của Triệu Thừa Dư.
“Triệu Thừa Dư, còn cậu? Buổi tối ăn cùng chúng mình đi. Lãnh đạo học viện có khả năng cũng tới, nếu đã gia nhập đội bóng rổ, thì tham gia hoạt động tập thể cũng là chuyện chính. Ăn cơm cùng bạn gái, ngày nào cũng có thể, đúng không?”
“Ha ha, cậu không cần hỏi Thừa Dư nữa, bọn mình đã nói cùng nhau ăn cơm tối. Đều đã hẹn trước, bây giờ hủy hẹn thì không tốt.” Mạnh Khởi Đức nhìn có vẻ tốt tính, thật ra cũng có mặt cố chấp, tuy rằng bản thân cậu ấy không hề cho rằng mình là người cố chấp.
Nghe vậy, Thịnh Mạn Mạn mặt mày hớn hở, chỉ cần bữa tối không mất là được.
“Mạnh Khởi Đức, mình và cậu đang nói chuyện nghiêm túc, cậu nên nghe theo sắp xếp.” Xa Hà Văn rõ ràng bị Mạnh Khởi Đức không biết phân biệt tốt xấu chọc giận, nụ cười trên mặt cũng không còn duy trì được nữa, trong giọng nói mang theo sự khó chịu.
Triệu Thừa Dư cầm tay Cố Hàm Ninh đang lau mồ hôi, đứng thẳng, xoay người, vẫn đang cười nhẹ.
“Mình cho rằng, gọi mình tới tham gia đội bóng rổ, là muốn mình chơi bóng, hoá ra là ngay cả việc ăn uống cũng không có quyền tự quyết rồi. Nếu như không ăn cơm, chính là không phục tùng mệnh lệnh của tổ chức, chính là không tuân theo kỷ luật của đội bóng rổ, mình sẵn sàng xin rút.”
Triệu Thừa Dư nhìn Xa Hà Văn, chỉ nói một câu như vậy, liền quay đầu trở lại, cười vuốt ve mu bàn tay của Cố Hàm Ninh: “Anh đi lấy đồ, chờ anh một chút.”
Mạnh Khởi Đức nghe vậy cũng cười cười: “Mình cũng đi lấy quần áo, Thịnh Mạn Mạ