Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
ơng chia tay nhau mấy năm rồi? Mấy năm nay…
Bảy năm? Hay tám năm? Sao ngay cả một phép tính đơn giản như vậy mà cô cũng không biết tính?
Lôi Vận Trình trông có vẻ rất điềm tĩnh, không có bất cứ phản ứng gì, nhưng cùng là phụ nữ như nhau, Hạ Viêm Lương hiểu rõ sự bàng hoàng và tuyệt vọng trong cô lúc này.
Nụ cười của cô ta thoáng vẻ lạnh lùng: “Nếu như cô có thời gian, chúng ta có thể nói chuyện, thực ra tôi cảm thấy sớm muộn gì chúng ta cũng có ngày hôm nay!”
Lôi Vận Trình siết chặt bàn tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói: “Tôi với chị chẳng có gì để nói cả!”
Thấy Lôi Vận Trình quay người định bỏ đi, Hạ Viêm Lương liền đủng đỉnh nói: “Chúng ta không có gì để nói với nhau cả, nhưng cô không muốn biết Phong Ấn đang giấu cô những chuyện gì sao? Đương nhiên cô có thể chạy đi hỏi anh ấy, chỉ có điều chẳng có người đàn ông nào lại đi trình bày toàn bộ sai lầm của mình trong quá khứ với bạn gái hiện tại cả, cô nghĩ sao? Lúc cô vào học viện hàng không học, tôi đã chuyển đến nơi này làm việc, anh ấy không nói cho cô biết chuyện này, đúng không?”
Lôi Vận Trình quay phắt lại, ánh mắt căm thù nhìn nụ cười lạnh lùng trên mặt Hạ Viêm Lương.
- Chúng ta đi nơi khác yên tĩnh nói chuyện, đến nhà tôi đi, cô thấy sao?
- Chắc cô cũng đã nghe nói chuyện chúng tôi tái hợp với nhau, chẳng giấu gì cô, lúc cô chuẩn bị đi thi đại học, chúng tôi đã quay lại với nhau rồi! – Hạ Viêm Lương dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Chiếc giường trong kia tôi không còn nhớ anh ấy đã ngủ trên đó bao nhiêu lần rồi, cô biết anh ấy là một người đàn ông có ham muốn cao mà…”
Lôi Vận Trình trầm ngâm nhìn Hạ Viêm Lương, trong lòng vô cùng hụt hẫng.
Hạ Viêm Lương nói rất say sưa: “Nhiều khi tôi cũng rất đồng cảm với cô, trong khi cô đang nỗ lực vì một người đàn ông thì anh ta lại lên giường với một người đàn bà khác, những chuyện này anh ấy không cho cô biết là bởi vì thương cô. Sở dĩ tôi không đến tìm cô sớm là bởi vì tôi sợ anh ấy không vui, tôi có thể nhận ra anh ấy rất thích cô. Giờ cô đã nhìn thấy cả rồi, con gái tôi rất quấn bố, là một người mẹ, tôi chẳng có lựa chọn nào khác. Lôi tiểu thư, chắc cô không phải là người thích chia sẻ người đàn ông của mình với một người phụ nữ khác đâu nhỉ?
Cả căn phòng lặng ngắt như tờ, Lôi Vận Trình thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, ngồi ngây ra, chân tay tê dại. Cô xoa xoa cốc cà phê trước mặt, nhẹ nhàng nói:
- Cô nói dung, tôi chưa bao giờ từng nghĩ sẽ chia sẻ người đàn ông của mình với bất cứ ai, cái gì không phải là của tôi có giữ cũng không được, nhưng cái gì đã là của tôi thì người khác có muốn cướp cũng KHÔNG… CƯỚP… ĐƯỢC!
Hạ Viêm Lương hơi khựng người, cô đã xem thường con nhóc này, điềm tĩnh và sự đè nén đã thay thế cho cảm giác hoang mang và phẫn nộ của cô lúc đầu.
Đằng sau lưng có một ánh mắt đang nhìn cô, Lôi Vận Trình phát hiện ra nhưng không ngoảnh đầu lại.
Hạ Viêm Lương cũng nhận thấy: “Lãnh Lãnh, về phòng con đi!”
Lãnh Lãnh nép chặt vào tường, thò đầu ra, mắt ngân ngấn nước nhìn Lôi Vận Trình: “Chị ơi…”
Lãnh Lãnh sụt sùi, lấy hết dũng khí chạy đến trước mặt Lôi Vận Trình, mặt lấm lem vệt nước mắt: “Chị ơi, trả lại bố cho Lãnh Lãnh đi!”
Giọng nói non nớt của con bé còn phảng phất ý cầu xin, khiến cho Lôi Vận Trình cảm thấy vô cùng mỉa mai, gần như trong mắt con bé, cô là một kẻ thứ ba độc chiếm chồng và cha của người khác.
- Chú ấy không phải là bố của cháu! – Lôi Vận Trình ngây dại đáp, đôi mắt chợt đỏ hoe.
Nhưng cô đâu có ngờ câu nói ấy lại chọc tức con bé. Lãnh Lãnh gạt nước mắt, lồng ngực phập phồng, nó lao về phía cô cắn vào cánh tay cô.
Lôi Vận Trình không biết nên né tránh như thế nào, nỗi đau lúc này đang đi sâu vào tận trong xương tủy của cô.
…
Lúc về sư đoàn trời đã tối, cô đi lên kí túc rồi mới phát hiện ra để quên túi xách ở trên xe.
Lục Tự từ ngoài về, đỗ xe xong liền đi ra ngoài, liếc thấy Lôi Vận Trình đang đứng ngây ra giữa bãi đổ xe, anh nhướn mày, đi đến gần vỗ vai cô: “Về rồi à? Sao lại đứng chịu phạt ở đây thế?”
Lôi Vận Trình giật nảy mình, ngẩng phắt đầu nhìn. Vẻ mặt bất thường và ánh mắt thẩn thờ của cô khiến Lục Tự cảm thấy kì quái: “Sao thế?”
- Em…e… tìm không thấy cái xe của mình ban nãy đỗ ở đâu nữa, túi của em ở trên xe!
Lục Tự không khỏi nhíu mày: “Em ngốc à? Chẳng phải ở đây sao?”, anh chỉ vào cái xe bên tay trái cô.
Lôi Vận Trình bàng hoàng sực tỉnh, chạy về phía đó kéo cánh cửa xe, ngồi vào bên trong, nhìn thấy chìa khóa vẫn cắm trong ổ khóa, cô liền khởi động xe theo phản xạ tự nhiên.
Đôi lông mày của Lục Tự càng nhíu chặt hơn, anh lại gần mở cửa xe, thò đầu vào bên trong tắt máy.
- Anh làm gì thế? – Lôi Vận Trình ngơ ngác nhìn Lục Tự.
- Anh phải hỏi em câu này mới đúng, chẳng phải em nói đi lấy cái túi xách sao? Sao lại khởi động xe thế, định đi đâu à?
Lôi Vận Trình ngây ra, nghiêng đầu ngẫm nghĩ rồi nói: “Ờ… ừ nhỉ!”
Cô xách túi xách ra khỏi xe, đóng cửa xe rồi đi ra ngoài, mỗi bước đi cứng nhắc như ng