Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.

ười máy.
Lục Tự chìa tay ra chắn ngang trước mặt cô: “Rốt cuộc em bị làm sao? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Xảy ra chuyện gì rồi?
Lôi Vận Trình cũng đang tự hỏi mình, Lục Tự nâng mặt cô lên, ánh mắt sâu thẳm lo lắng và sốt ruột khiến sống mũi cô chợt cay cay, mắt cô đỏ hoe, mọi thứ như nhòa đi: “Em rất ổn mà!”
Cô gạt tay Lục Tự định bỏ đi nhưng bị anh lôi xềnh xệch ra xe, lưng cô đập vào xe cứng ngắc, đau đến mức không thể chịu nổi. Cô lấy tay bịt miệng: “Em ổn thật mà!”
Kèm theo mỗi từ cô nói là một giọt nước mắt to như hạt đậu lăn xuống.
Trên cánh tay cô còn hằn vết răng trẻ con, Lục Tự trầm ngâm, tiến lại gần kéo cô vào lòng, vùi đầu cô vào ngực mình: “Khóc đi!”
Lôi Vận Trình lần đầu tiên không từ chối sự động chạm của Lục Tự, lần đầu tiên cô tình nguyện trút nước mắt trong vòng tay người đàn ông mà cô từng cực kì căm hận.
Mặt trời đang khuất dần phía đằng tây, ánh sáng đỏ rực nơi cuối chân trời, cảnh tượng đẹp khiến người ta say lòng.
Phong Ấn từ trong phòng họp đi ra, nghiên đầu nhìn ra ngoài hành lang, đôi lông mày chợt giãn ra.
Phòng này ở trên tầng hai, còn nhà xe lại ở bên dưới, Phong Ấn liếc qua là nhìn thấy đuôi chiếc xe Jeep mà Lôi Vận Trình lái.
Cô nhóc này về rồi mà cũng không chịu nói với anh một tiếng. Anh lấy điện thoại ra, khóe môi khẽ mỉm cười.
Tiếng chuông điện thoại reo vang kéo Lôi Vận Trình quay trở lại với hiện thực, ý thức được ai đang ôm mình, cô liền vội vàng thoát khỏi vòng tay anh ta. Tiếng chuông điện thoại này được cài đặt riêng cho Phong Ấn, lúc này nghe sao mà chói tai đến thế. Lục Tự nhìn thấy cô đứng ngây ra liền cúi người nhặt lấy cái túi của cô, cầm điện thoại của cô ra liếc nhìn vào màn hình.
- Là Phong Ấn!
Lôi Vận Trình ngoảnh mặt đi chỗ khác, cắn chặt răng để không bật khóc.
Lục Tự nhìn cái cổ trắng ngần của cô, không khỏi tự giểu cợt: Cô gái này luôn có thái độ cự tuyệt anh như một bản năng, phải là một cú sốc lớn đến mức nào mới có thể khiến cho một cô gái kiên cường như thế bỗng nhiên đánh mất phương hướng, quên mất anh là ai nên mới ở gần anh như thế.
Gió lạnh thổi qua, hơi thở cô vừa để lại trong không khí bị gió cuốn đi mất, chẳng còn chút dấu tích, cứ như thể ban nãy cô gục đầu vào ngực anh khóc nức nở chỉ là một ảo giác.
Phong Ấn gọi điện cho cô mấy lần, rồi lại gọi về kí túc mà không có ai nghe máy. Đang ngạc nhiên không hiểu chuyện gì thì Lôi Vận Trình gọi lại.
- Răng Thép à, anh nhìn thấy…
Lôi Vận Trình đã cắt ngang lời anh:
- Em về rồi, ban nãy qua tìm Tiểu Tô nói chuyện một lát, không cầm theo điện thoại trên người, em hơi mệt, em đi tắm rồi nghỉ ngơi một lát, tối nay gặp anh sau! Bye bye!”, Lôi Vận Trình nói một lèo rồi không cho anh có cơ hội nói gì mà cúp máy luôn.
Phong Ấn đang há miệng định nói gì đã nghe thấy tiếng tút tút từ đầu dây bên kia vọng lại.
- Có phải anh đã biết từ trước không? – Lôi Vận Trình khóc đến mức toàn thân như run lên.
Lục Tự lại gần siết chặt hai vai cô, dè dặt giữ cự li, không động chạm đến cô: “Biết gì cơ?”
- Biết giữa Phong Ấn và Hạ Viêm Lương có một đứa…- Lôi Vận Trình nghẹn họng, không nói ra lời, cứ như thể cô không nói ra thì chuyện đó sẽ không phải là sự thật, Lãnh Lãnh sẽ không tồn tại.
Quả nhiên, cuối cùng cô cũng biết chuyện đứa bé. Lục Tự cúi đầu nhìn ra đằng sau cô. Lôi Vận Trình chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối này của Lục Tự.
- Có thể những chuyện anh biết không phải toàn bộ sự thật, hơn nữa chuyện này nếu anh nói cho em biết, liệu em có tin không?
- Không tin, không tin, ai nói cũng không tin… - Lôi Vận Trình lặp đi lặp lại như bị ma nhập.
Lục Tự siết chặt cánh tay cô: “Chỗ này không đau à?”
Hàng rào phòng ngự mà Lôi Vận Trình vừa dây dựng nên phút chốc đã sụp đổ, Lục Tự đã nhắc cô nhớ đến vết răng cắn của Lãnh Lãnh, hiện thực đã chứng minh chuyện này có tồn tại.
- Có phải đàn ông đều lưu luyến tình cũ không? – Lôi Vận Trình phẫn nộ quay người lại, cú quay người đột ngột này khiến cho khoảng cách giữa Lục Tự và cô rút lại rất ngắn, gần như có thể nghe thấy hơi thở của nhau.
Lục Tự hơi cúi đầu, môi anh ta chỉ cách môi cô có vài phân. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt nhóe nước của cô: “Tại sao em không đi hỏi cậu ta?”
Lôi Vận Trình cảnh giác lùi sát vào thân xe, hai tay chắn trước mặt anh ta như thể không muốn anh ta tiến lại gần mình.
Lục Tự cố ý sáp lại: “Hỏi xem rốt cuộc Hạ Viêm Lương có địa vị như thế nào trong lòng nó, hỏi xem nó yêu cô ta nhiều hơn hay là yêu em nhiều hơn…”
Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức Lôi Vận Trình có thể nhìn thấy sự tàn nhẫn và tình cảm sâu đậm của Lục Tự ánh lên từ trong đôi mắt sâu thẳm của anh ta, gần đến mức cô có thể nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình trong đôi con ngươi của anh ta. Ngay cả cô cũng thấy xa lạ với chính mình lúc này.
Cô đẩy Lục Tự ra, gạt bừa nước mắt, cầm túi xách quay người định bỏ đi, nhưng chưa đi được hai bước đã dừng lại: “Chuyện này anh đừng có nói lung tung ra ngoài!”
Lục Tự cười khẩy: “Chuyện gì? Chuyện em khóc trong vòng tay anh á?”
Lôi