XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342269

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2269 lượt.

Vận Trình chẳng có sức đâu mà đấu khẩu với Lục Tự, cô lặng lẽ bỏ đi.
Sáng hôm sau, Phong Ấn dẫn đội tập luyện, anh cố ý giảm tốc độ để chạy cùng với Lôi Vận Trình ở phía sau: “Chẳng phải em bảo sẽ mua điểm tâm cho anh sao? Đồ ăn đâu rồi?”
Lôi Vận Trình đội mũ che gần kín mặt nên Phong Ấn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô: “Nửa đêm đói quá em ăn mất rồi!”
Phong Ấn có vẻ ngạc nhiên: “Ăn hết rồi á?”
- Không sót cái nào!
- Đồ ham ăn, hôm nay phạt em chạy thêm hai vòng để tiêu hao mỡ thừa!
- Tuân lệnh!
Phong Ấn vốn chỉ nói đùa, nào ngờ Lôi Vận Trình lại chạy thật. Phong Ấn gọi cô hai tiếng nhưng Lôi Vận Trình dường như không nghe thấy, càng chạy càng xa.
Phong Ấn đợi cô chạy về chỗ mình liền chạy theo kéo cô lại: “Anh gọi mà em không nghe tiếng à?”
Cô thở hồng hộc, đứng thẳng người: “Đại đội trưởng mới nói phạt em chạy thêm hai vòng mà!”
Phong Ấn nhướn mày cười: “Em ngoan thế, anh nói phạt em cái khác em có nghe không?”
- Có ạ!
Lôi Vận Trình hùng hồn đáp, thái độ nghiêm túc khiến cho nụ cười trên môi Phong Ấn trở nên gượng gạo, anh khẽ cúi xuống nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của cô dưới cái mũ: “Em đang thi gan với anh đấy à? Anh chọc giận em sao?”






Lôi Vận Trình không nói gì, đôi môi mím chặt.
Những người xung quanh đều đang nhìn, mọi người đều chỉ coi đây là chuyện cãi vã vặt vãnh giữa hai người, ai nấy đều cười cợt, bàn tán. Phong Ấn không tiện nói gì thêm đành bỏ qua.
Đến tận lúc giải tán, Lôi Vận Trình cũng chẳng buồn nhìn Phong Ấn lấy một cái.
Anh bê suất cơm ngồi xuống cạnh cô như mọi ngày, vừa cầm đũa lên đã thấy cô bê suất cơm của mình ra bàn mấy nữ quân nhân đang ngồi.
Mấy người đàn ông ngồi cùng bàn khẽ cười: “Đại đội trưởng, Tiểu Lôi nhà anh không đếm xỉa đến anh nữa rồi!”
Nữ quân nhân ngồi bên cạnh huých cô mấy cái, lúc này Lôi Vận Trình mới định thần lại, ngẩng đầu lên nhìn, vừa hay bắt gặp nụ cười lạnh lùng của Hạ Viêm Lương.
Hạ Viêm Lương lạnh nhạt liếc cô rồi đưa mắt tìm kiếm Phong Ấn, thì thầm gì đó vào tai Ngũ chính ủy rồi đi thẳng về phía anh.
Một mùi nước hoa quen thuộc cùng tiếng bước chân chói tai đang tiến lại gần mình, Phong Ấn không cần nhìn cũng biết là ai.
- Phong Ấn, lâu lắm không gặp, em có thể ngồi đây không? – Hạ Viêm Lương nghiên đầu dịu giọng hỏi, âm lượng không lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy.
Lôi Vận Trình và vội và hai miếng cơm rồi đứng dậy bỏ đi, chẳng buồn nhìn họ lấy nửa cái. Phong Ấn đủng đỉnh đặt đũa xuống, lấy giấy ăn lau miệng: “Đương nhiên là được!”
Tuy nhiên chưa đợi cô ta ngồi yên chỗ, Phong Ấn đã nở một nụ cười công thức với cô: “Chỉ có điều tôi ăn xong rồi, cô cứ tự nhiên nhé!”, nói rồi anh liền đứng dậy, đuổi theo Lôi Vận Trình ra ngoài.
Sắc mặt Hạ Viêm Lương lúc này cực kì khó coi, bối rối siết chặt lấy cái túi.
- Phụt… - Tiểu Tô bịt chặt miệng, suýt thì phì ra cười: “Đại đội trưởng Phong xấu ghê!”
Những người xung quanh thấy không có liên quan đến mình liền ai làm việc nấy, gần như chẳng có ai chú ý đến sự xuất hiện của cô ta. Lục Tự cười khẩy vẻ mỉa mai, đội mũ vào rồi bỏ đi.
Lôi Vận Trình bị Phong Ấn kéo ra vườn hoa, lấy tay nâng cằm cô lên nhưng bị cô gạt ra. Một luồng sáng trắng thoáng qua từ tay cô. Phong Ấn tóm lấy cánh tay cô, kéo tay áo lên, quả nhiên nhìn thấy vết thương được cô băng bằng băng trắng. Anh không khỏi nhíu mày.
- Tay em sao thế?
- Bị cắn!
- Bị cắn ư? – Phong Ấn nhíu mày: “Chó cắn à? Đã tiêm phòng chưa? Sao không nói cho anh biết? Có đau không?”
- Là trẻ con cắn.
Cô nói rồi chảy nước mắt, bộ dạng ấm ức khiến Phong Ấn bật cười, vội ôm cô vào lòng, lau nước mắt rồi dỗ dành cô: “Lớn bằng ngần này rồi còn khóc, nói cho anh biết là con cái nhà ai mà hư thế, dám bắt nạt Trình Trình nhà anh, để anh đánh cho nó một trận nhé!”
Phong Ấn nói xong không khỏi bồi hồi: “Nhớ lúc nhỏ anh với Lôi Dật Thành không ít lần vì em mà đánh nhau, thật không ngờ đến tuổi này rồi vẫn như thế này!”
Anh cúi xuống chạm trán vào trán cô, nhìn thẳng vào đôi mắt ngân ngấn nước của cô, không khí bỗng trở nên vô cùng ấm áp. Phong Ấn hôn lên những giọt nước mắt của cô, cẩn thận như đang nâng niu báu vật: “Ban nãy anh không đếm xỉa đến cô ta, tất cả mọi người đều có thể làm chứng, nể mặt anh biểu hiện tốt, nói cho anh biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Anh đã làm gì sai sao nào? Nếu không sao em lại dỗi anh?”
Lôi Vận Trình dằn lòng không nói, Phong Ấn phát hiện kế hoạch của mình không thành, anh vò đầu bứt tai vẻ bất lực: “Không nói cũng được, em nổi nóng thế nào cũng được, nhưng đừng có lạnh lùng với anh có được không? Làm cho anh có cảm giác anh bị em bỏ rơi vậy, Trình Trình, ngoan, cười với anh một cái xem nào!”
Trước khi ở bên Phong Ấn, cô không bao giờ nghĩ anh lại là người đàn ông có thể hạ thấp mình vì phụ nữ. Anh là loại đàn ông rất kiêu hãnh, giống hệt như bố anh, người duy nhất khiến cho Phong Hạo đầy kiêu hãnh, lạnh lùng phải cúi đầu, đó chính là mẹ của Phong Ấn.
Lôi V