Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.
phòng, căn phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh hơn hẳn. Lôi Vận Trình đứng nghiêm trước mặt Phương Mặc Dương, chờ đợi anh ta giáo huấn.
Phương Mặc Dương đi một vòng quanh phòng của cô, cầm cuốn sách của cô lên giở qua: “Tôi đã xem qua hồ sơ của em, thành tích chỉ kém Hướng Bắc Ninh có ba điểm, một cô tiểu thư quen được nuông chiều như em tại sao lại chọn lựa đến nơi này chịu khổ?”
- Em không cho rằng thế này là chịu khổ, ngược lại, em coi đó như một sự rèn giũa. Mục đích đến đây của em cũng không khác gì các bạn khác! – Lôi Vận Trình không biết anh ta có ý định gì, thế nên cô lựa chọn đáp án an toàn nhất, bổ sung thêm rằng phi công là một thân phận cao quý, vĩ đại, có thể báo đáp cho Tổ quốc.
Phương Mặc Dương chẳng buồn nhìn cô, nói: “Khỏi cần nói mấy lời giả tạo ấy với tôi, em quen với Phong Ấn phải không?”
Lôi Vận Trình khựng người, rồi gật đầu: “Vâng ạ!”
- Là thế nào với em?
- Anh ấy là nguyên nhân chủ yếu khiến em chọn tham gia vào đội phi công này ạ.
Phương Mặc Dương ngẩng đầu, chăm chú nhìn cô hồi lâu rồi mới mở miêng: “Ngày đầu tiên các em vào học, tôi đã nói gì các em còn nhớ chứ?”
- Dạ còn ạ, nhưng quan hệ giữa chúng em không phải là yêu đương! – cô yêu anh đơn phương, tình cảm đơn phương. Cô đói với anh hiện giờ e chẳng còn có thể coi là anh em nữa ấy chứ.
- Thế sao? Nhưng Phong Ấn lại gọi điện đặc biệt dặn dò tôi phải chiếu cố cho em!
Lôi Vận Trình kinh ngạc thốt lên: “Anh ấy nhờ thầy chiếu cố cho em á? Sao có thể.”
Phương Mặc Dương không trả lời mà nói: “Em có tiềm năng để trở thành một phi công, xét về công hay về tư, tôi đều cần chiếu cố đặc biệt đến em!”
Phương Mặc Dương bỏ đi, Lôi Vận Trình một mình trong kí túc đứng ngồi không yên. Điện thoại của tất cả mọi người đều bị tịch thu từ lâu rồi, cô chẳng có cách nào liên lạc với bên ngoài, đã thế kể từ khi Phong Ấn quay trở lại đơn vị, cô còn chẳng biết liên lạc với anh như thế nào, Lôi Dật Thành nhất định không nói cho cô biết. Chỉ có điều đấy quả thực không phải là tác phong của Phong Ấn, vì vậy cô khó mà không cảm thấy nghi ngờ.
Một hôm, sau buổi tập luyện, Phương Mặc Dương dẫn cô lên văn phòng của mình, ấn một dãy số trước mặt cô, sau đó đưa ống nghe cho cô, còn mình thì đi ra ngoài.
Lôi Vận Trình không hiểu đầu cua tai nheo gì, liền kề ống nghe vào tai, dè dặt cất tiếng thăm dò: “A lô!”
- Răng thép à, là anh đây!
Giọng nói trầm ấm của Phong Ấn đột nhiên vang lên từ đầu đây bên kia, khiến cho trái tim cô như muốn loạn nhịp.
Mãi mà không có tiếng trả lời, Phong Ấn còn tưởng đường dây có vấn đề: “Trình Trình? Em nghe thấy gì không?”
Lôi Vận Trình cắn chặt môi, mắt ngân ngấn nước: “Em nghe thấy rồi!”
Giọng nói của cô có phần nghẹn ngào, nhưng che giấu rất tốt. Cô nghe thấy tiếng cười nhẹ của anh, nghe thấy tiếng hít thở của anh, thậm chí là cả tiếng nhịp tim của anh đang đập: “Anh trai em không nói cho em biết số điện thoại của anh, em muốn nói với anh là em thi đỗ rồi!”
Đây là cuộc điện thoại đầu tiên của hai người sau khi chia tay, không hề nồng nàn như tưởng tượng, dường như rất bình lặng.
- Đây mới chỉ là bước đầu, sau này em còn cả chặng đường dài phải đi, có thể là bốn năm, cũng có thể là bốn tháng.
- Em sẽ tốt nghiệp thuận lợi, sẽ không để bị đào thải đâu, thành tích của em rất tốt! – Lôi Vận Trình siết chặt cái điện thoại, nước mắt đã hoen bờ mi: “Em đã xem một số ghi chép về anh ở trường, chỉ cần em cố gắng một chút cũng có thể làm được!”
Phong Ấn nhấp một ngụm cà phê, nhẹ nhàng nói: “Con nhóc cứng đầu, em có nghĩ bốn năm sau em mới hai mươi hai tuổi, còn anh đã gần hai chín rồi không, có thể anh đã kết hôn, có con cái rồi, đến lúc ấy em định thế nào? Anh không định tìm vợ bé bên ngoài đâu!”
Lôi Vận Trình siết chặt ống nghe, cắn chặt đôi môi. Chỉ một câu nói nhẹ nhàng của Phong Ấn cũng có thể dồn cô đến vách vực thẳm, chỉ cần tiến thêm một bước cũng khiến cô tan xương nát thịt.
Mối quan hệ giữa hai người giống như một sợi dây đàn, sợi dây đàn này căng hay chùng là do Phong Ấn quyết định.
- Ai làm vợ bé cho anh chứ, đồ mặt dày! Ai mà biết được đến lúc ấy em lại chẳng thèm để ý đến anh nữa ấy chứ! – Lôi Vận Trình lảng đi, tránh cái vấn về mà cô không bao giờ dám đối mặt này.
Phong Ấn đặt cốc xuống, cười nói: “Được lắm, còn trêu em nữa chắc em sẽ khóc mất. Ở trường đã quen chưa? Có phải có cả đám nam sinh lẽo đẽo theo tán tỉnh em không?”
Cái chủ đề này đối với hai người mà nói quá sức nặng nề, chẳng ai có thể thuyết phục được ai, thế nên đành phải tạm gác lại như vậy.
Cô nói vẻ đắc chí: “Hơi bị đào hoa đấy, chỉ có điều toàn là một lũ trẻ con, chán chết!”
- Cũng vênh váo phết nhỉ, bọn con trai bây giờ khôn lắm, em cẩn thận kẻo bị lừa đấy!
Lôi Vận Trình bĩu môi: “Còn giả bộ nhân từ, hồi đầu sao anh không bảo em phải cẩn thận với Lục Tự đi? Bọn họ còn chưa bằng một cái móng tay của Lục Tự đâu!”
- Thiên tình sử của Lục Tự có hơi rắc rối một chút, nhưng thằng đó rất nghiêm túc với mỗi mối tình của mình, anh biết bảo em cẩn thận thế nào với nó chứ?