Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
- Anh gọi cho em là muốn nói chuyện này à?
- Thế em muốn gì với anh nữa? – Phong Ấn hỏi vặn lại.
Lôi Vận Trình liếc nhìn Phương Mặc Dương ở bên ngoài: “Anh với đội trưởng của bọn em rất thân thiết ư?”
- Anh ta từng là đội trưởng của anh, nhìn người rất chuẩn!
- Thầy ấy rất coi trọng em đấy! – Lôi Vận Trình cười tinh quái: “Tại sao anh bảo thầy ấy chiếu cố cho em? Em không cần chiếu cố, em sẽ ổn, không cần thầy ấy chiếu cố đâu!”
- Cô ngốc ạ, đây không phải là công ty tuyển nhân viên mà là đào tạo phi công, họ lúc nào cũng cố moi móc nhược điểm của em để đào thải em thôi! – Phong Ấn cười: “Nếu em có thể thuận lợi tốt nghiệp, vậy thì em chắc chắn là “báu vật quốc gia” đấy!”
Lôi Vận Trình định nói gì nhưng lại thôi. Cái ống nghe trên tay đột nhiên bị cưới mất. Cô ngoảnh đầu lại, bắt gặp khuôn mặt nghiêm nghị quen thuộc của Phương Mặc Dương: “Đội trưởng?”
- Sao mà lắm lời thế, chẳng có chút tự giác nào cả, về đi!
Lôi Vận Trình không dám nói nhiều, đành cảm ơn rồi ra về. Trên đường về cô lại chạm mặt Hướng Bắc Ninh và Lịch Vũ. Lôi Vận Trình vui vẻ chào hỏi, khiến cho hai người kia cứ ngẩn người ra.
- Đó chẳng phải là con ranh Lôi Vận Trình đáng ghét ấy sao? – Lịch Vũ ngạc nhiên nói: “Sao hôm nay nó cứ như ăn nhầm thuốc ấy nhỉ?”
Hướng Bắc Ninh nói: “Cứ phải để cô ta cho cậu một cú vật ngã qua vai nữa cậu mới thấy bình thường phải không?”
Lịchc Vũ nghiến răng trèo trẹo: “Để xem cô ta còn trụ được bao lâu!”, vẫn chưa đến ba tháng, ban đầu là bốn mươi sáu cô gái giờ đã thiếu mất sáu cô rồi. Nguyên nhân chủ yếu là do họ không chịu nổi gian khổ. Những cô gái da mỏng thịt mềm trước đó chưa bao giờ phải phơi nắng phơi sương, rèn luyện gian khổ trong môi trường khắc nghiệt, cường độ tập luyện quá cao như thế này, ngày nào cũng phải khởi động bằng chạy mười nghìn mét. Nói như lời của đội trưởng thì đây mới chỉ là thời kì quá độ mà thôi.
Hướng Bắc Ninh chỉ cười không nói gì, ngoảnh đầu nhìn theo cái bóng nhỏ thó của Lôi Vận Trình.
Trong văn phòng, Phương Mặc Dương đang nhìn theo cái bóng mảnh mai của Lôi Vận Trình đang khuất dần trong tầm nhìn: “Tố chất tổng hợp của con bé rất nổi trội, có hơi giống như cậu năm ấy!”
So với việc khẳng định cô, Phong Ấn càng hi vọng Phương Mặc Dương sẽ nói cô không được: “Vậy thì anh cứ mang những bài tập hồi đó tập luyện cho tôi để tập cho con bé là được rồi!”
- Cậu không thấy xót xa ư? – Phương Mặc Dương hiếm khi nói đùa, Phong Ấn nghe xong liền bật cười.
- Chỉ sợ anh đột nhiên trở nên biết thương hoa tiếc ngọc, không nỡ ra tay với đám con gái yếu đuối này thôi!
Lôi Vận trình ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Chẳng qua chỉ đen đi một chút, gầy đi một chút thôi mà!”
Đỗ Nghiên Thanh đứng dậy đi lấy tấm ảnh chụp chung của hai người lúc mới vào trường: “Cậu tự xem đi!”
Trên đó là hai khuôn mặt tươi cười, ánh mặt trời dịu dàng rọi xuống làn da mịn như ngọc, khuôn mặt xinh xắn, mái tóc dài bồng bềnh, trẻ trung và tràn đầy nữ tính, trông chẳng khác gì hai đóa hoa đang hé nở.
Mỗi một người đều có mục tiêu phấn đấu riêng, để thực hiện nó người ta chẳng tiếc trả bất cứ cái giá nào, đây là một quy luật tất yếu. Cô kiên quyết đi con đường này, đã phóng lao thì phải theo lao thôi. Cô chỉ nhất thời chưa hoàn toàn thích nghi được với quá trình chuyển từ học sinh lên quân nhân, thế nên mới tả tơi thế này. Cái cô cần không phải là sự oán thán, mà là thời gian.
Tất cả những học viên được vào tuyên thệ đều được phát quân phục. Quân phục khác hẳn với bộ quần áo tập luyện được phát lúc trước, trông oai hơn nhiều, khiến mọi người đều ý thức được sự khác biệt về thân phận của mình so với trước đây: không còn là một học viên bình thường nữa, mà là một quân nhân đầy vẻ vang.
Hôm cử hành nghi lễ, thời tiết rất đẹp, gió mùa thu nhè nhẹ, quân kì phấp phới dưới nắng vàng rực rỡ. Tất cả các học viên đều giơ tay phải chào lá quân kì, lớn tiếng đọc lời tuyên thệ trung thành.
- Tôi là quân nhân giải phóng nhân dân Trung Quốc, tôi xin thề: phục tùng lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc, toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, phục tùng mệnh lệnh, chấp hành kỉ luật, anh dũng ngoan cường, không ngại hi sinh, rèn luyện bản lĩnh tiêu diệt địch, sẵn sàng chuẩn bị phi cơ chiến đấu, tuyệt đối không phản bội quân đội, thề chết bảo vệ Tổ quốc!”
Lôi Vận Trình thề với lòng mình, tất cả tình yêu và cái giá cô phải bỏ ra vì tình yêu với Phong Ấn, nhất định sẽ có một ngày cô thu lại cả vốn lẫn lời.
Chuông báo tắt đèn vang lên, cả tòa kí túc của học viên đồng loạt tắt đèn. Lôi Vận Trình nằm trên giường, những ngón tay vẽ vẽ lên tường, miệng lẩm nhẩm đọc cái gì đó, sau đó khép hai tay đặt trước ngực, miệng làm động tác thổi nến.
Phong Ấn, chúc mừng sinh nhật! Quà sinh nhật khi nào gặp em sẽ bù!
Cùng lúc ấy ở một trên bầu trời, Phong Ấn đang ngồi trên máy bay nhìn xuống cảnh đẹp tuyệt diệu của thành phố này, anh cứ cảm thấy dưới mặt đất, những ngọn nến nhấp nhánh giống như những cây nến lung linh cắm trên chiếc