Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
y trở lại với mọi người, Lịch Vũ rướn cổ nhìn về phía đằng sau hòn non bộ, cười vẻ tinh quái: “Hướng Bắc Ninh, cậu với con nhỏ ấy làm gì thế?”
- Cái đầu của cậu chỉ có những thứ ấy thôi phải không? – không phải Hướng Bắc Ninh cố ý nghĩ lệch lạc đi mà thực sự biểu cảm trên mặt cùng với giọng điệu của Lịch Vũ khiến cho Hướng Bắc Ninh không thể nào nghĩ theo hướng “tử tế” được.
Lịch Vũ cười he he: “Cậu thích cô ta rồi chứ gì?”
- Tôi thích cái khí chất trên người cô ấy! – Hướng Bắc Ninh vừa nhai lạc vừa nhìn Đỗ Nghiên Thanh đang nhảy múa.
Lịch Vũ băn khoăn: “Quá kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì!”
- Không phải cô ấy không coi ai ra gì, là bản thân cậu biết không bằng cô ấy thôi. Sao tớ không cảm thấy cô ấy không coi ai ra gì nhỉ? – Hướng Bắc Ninh nói xong, Lịch Vũ liền hừ giọng:
- Lớp trưởng, cậu có thể sắc bén hơn một chút được không?
Hướng Bắc Ninh khẽ cười, Lịch Vũ rót một cốc Nhị Oa Đầu, sau đó nằm ngửa ra bãi cỏ nhìn lên bầu trời sao, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Hướng Bắc Ninh, ngày mai bắt đầu tập luyện với tôi nhé!”
- Tôi từ chối!
- Tôi sẽ giặt tất cho câu một tháng!
- Không cần.
- Một tháng quần lót.
- Không cần.
- Cộng thêm một bao Trung Hoa!
Hướng Bắc Ninh ngạc nhiên nhìn Lịch Vũ. Lịch Vũ nhếch môi: “Lúc đi tôi đã lấy trộm của bố tôi đấy!”
- Đúng là cậu đang hút thuốc! – Hướng Bắc Ninh thường ngửi thấy mùi thuốc lá ở trong nhà vệ sinh và trong kí túc, nhưng mùi rất nhẹ, anh tưởng mình ngửi nhầm, thật không ngờ là của Lịch Vũ: “Đừng để đội trưởng phát hiện đấy!”
- Không sao đâu, chỉ khi không nhịn được nữa tôi mới hút một điếu! – Lịch Vũ nói, Hướng Bắc Ninh khuyên cậu ta vài câu rồi thôi không nói gì nữa.
Người ta bảo uống rượu làm nhỡ việc quả không sai. Ai mà biết đuọc tối nay lại đột nhiên có lệnh tập hợp khẩn cấp chứ? Lúc Lôi Vận Trình bị Đỗ Nghiên Thanh gọi dậy, cô vẫn ngơ ngơ ngác ngác, Đỗ Nghiên Thanh vừa ném quần áo huấn luyện cho cô vừa giục: “Còn ngây ra đó làm gì? Không nghe thấy chuông báo triệu tập à?”
Trong đầu Lôi Vận Trình như có tiếng nổ cực lớn, cô nhanh chóng mặc quần áo trong bóng tối rồi nhờ vào ánh sáng trăng yếu ớt để tìm ba lô. Đến lúc cô và Đỗ Nghiên Thanh xuống đến nơi thì đội ngũ đã tập trung xong xuôi.
Phương Mặc Dương cất cái đồng hồ tính giờ trong tay, bắt đầu kiểm tra từ Hướng Bắc Ninh đứng đầu hàng. Cuối cùng đến chỗ của Lôi Vận Trình và Đỗ Nghiên Thanh, ánh sáng đèn pin lướt qua mặt hai người: “Hai tiểu thư đến tham gia lễ hội hóa trang đấy à?”
- Em uống một mình ạ!
- Tại sao uống rượu? Em không biết có lệnh cấm rượu à?
- Em biết!
Phương Mặc Dương nheo mắt, gằn giọng: “Lớp trưởng!”
- Có! – Hướng Bắc Ninh đáp.
- Dẫn đội, mười nghìn mét! Lôi Vận Trình ở lại!
Hướng Bắc Ninh và tất cả mọi người đều ngây ra. Chỉ chạy năm nghìn mét là đã đủ chết rồi. Hướng Bắc Ninh nhìn Lôi Vận Trình: “Báo cáo đội trưởng!”
- Không hiểu lệnh của tôi ư? – Phương Mặc Dương hoàn toàn không cho Hướng Bắc Ninh cơ hội được nói: “Hay là muốn tăng thêm? Hai mươi nghìn mét nhé?”
Hướng Bắc Ninh và Lịch Vũ nhìn nhau, cắn chặt răng, nuốt lại lời định nói rồi ra lệnh cho cả đội: “Toàn đội, bên phải quay! Chạy bộ!”
Đỗ Nghiên Thanh rụt rè nhìn trộm Phương Mặc Dương: “Đội trưởng, em thì sao ạ?”
- Em không phải là lớp nhất ư? – Phương Mặc Dương lạnh lùng hỏi vặn
- Vẫn chưa đủ mười lần mà?
- Không thiếu phần của em đâu, đợi em chạy xong mười nghìn mét đích thân tôi sẽ đứng nhìn em làm cho đủ!
Đỗ Nghiên Thanh bực lắm nhưng không dám lên tiếng, đành phải chạy đuổi theo đội.
Ở phía chân trời rộ lên tiếng sấm rền, dự báo chuẩn bị có mưa to. Các học viên chạy quanh sân vận động, Lịch Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời sầm sì, có vẻ tự trách: “Cậu nói xem đội trưởng sẽ phạt Lôi Vận Trình như thế nào? Khai trừ ra khỏi quân ngũ à?”
- Chắc là không nghiêm trọng thế đâu! – Hướng Bắc Ninh nhíu chặt lông mày, ngoảnh đầu lại hô to với toàn đội: “Nhanh chân lên, chạy xong thì nghỉ sớm!”
Chẳng mấy chốc trời đổ mưa lớn, mưa nặng hạt kéo nhau rơi xuống tạo thành một màn mưa lớn, Lôi Vận Trình đứng yên lặng trong màn mưa, Phương Mặc Dương đứng yên lặng bên cạnh, tay siết chặt cái đồng hồ tính giờ, đứng hiên ngang như một ngọn núi.
- Em cố ý ra bài toàn khó cho tôi phải không?
- Không ạ!
- Thế em nói xem, tôi phải phạt em thế nào? Cảnh cáo? Hay là khai trừ khỏi quân ngũ? – Phương Mặc Dương trầm giọng nghiêm nghị nhìn cô.
Lôi Vận Trình hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, nỗi sợ hãi và căng thẳng của cô không thoát khỏi con mắt của Phương Mặc Dương.
- Nói xem tại sao em uống rượu?
- Không vì lí do gì ạ!
- Không vì lí do gì á? Thích uống là uống à? Em tưởng đây là đâu? Có phải em nghĩ thích làm gì thì làm cái nấy không? Em đang thách thức tôi hay là thách thức kỉ luật quân đội? Muốn làm đại tiểu thư thì cứ ở nhà, đến từ đâu thì cút về đó!
- Em không phải…
- Vậy thì nói cho tôi biết tại sao em lại uống rượu? – Phương Mặc Dương lại qua