Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2204 lượt.
ng. Tập thể lực xong còn phải học thuộc lòng “Điều lệnh nội vụ”, không phải là đọc thuộc lòng theo trình tự mà là do Phương Mặc Dương kiểm tra ngẫu nhiên, ví dụ: nội dung của điều nhỏ thứ nhất và thứ tư trong điều bảy.
Buổi tối cô không dám ăn quá nhiều, sợ sẽ bị nôn lúc chạy cầu thang xoắn. Tối về kí túc, cháo mà Đỗ Nghiên Thanh để dành cho cô, cô cũng không dám động, nằm trên giường mà không dám nhắm mắt, cứ nhắm mắt là lại nghĩ đến cái thang xoắn, xoắn… sau đó là buồn nôn, nôn hết cả mật xanh mật vàng.
Đỗ Nghiên Thanh từng vì chuyện này mà tìm gặp Phương Mặc Dương. Phương Mặc Dương chỉ nói dăm ba câu rồi đuổi cô về. Hướng Bắc Ninh và Lịch Vũ đến tìm Phương Mặc Dương nhưng kết quả càng thê thảm hơn. Phương Mặc Dương thậm chí chẳng cho họ có cơ hội để nói mà phạt họ một trăm cái chống đẩy, một trăm cái gập bụng và một trăm lần lên xà.
Thực ra vốn dĩ cô không cần phải gánh chịu những chuyện này, chỉ cần cô chịu nói ra tối hôm ấy đã uống rượu với những học viên nào, như thế cô có thể không bị khai trừ, cùng lắm thì chỉ bị phạt cảnh cáo nhưng không bị ghi vào hồ sơ. Đây là điều kiện Phương Mặc Dương đưa ra cho cô, cô được giữ lại, còn những người khác sẽ bị khai trừ khỏi quân đội, còn nếu không thì cô đi, họ ở lại.
Phương Mặc Dương không yêu cầu cô lập tức đưa ra quyết định, nhưng ngày nào cũng ép cô. Ngay cả giáo viên hướng dẫn cũng nói hình như anh hơi quá tay, Lôi Vận Trình dù gì cũng là một học viên nữ, nhưng Phương Mặc Dương một mực không chịu nghe ai hết.
- Học viên nữ ư? Các học viên dưới tay tôi đều là những người ưu tú, không có phân biệt nam nữ gì hết!
Cho dù cô che giấu có giỏi đến đâu, có kiên trì đến đâu, Phương Mặc Dương cũng biết cô sắp sụp đổ, cho dù là về thể xác hay tinh thần, chỉ nhìn ánh mắt là có thể biết được.
Lật Đổ Một Tòa Thành
Trước khi kiểm tra thể lực, Phương Mặc Dương đã nói chuyện với toàn thể các học viên của đội: “Chuyện này tôi đã muốn nói với các em từ lâu rồi, các em có thể kiên trì được ba tháng nay vẫn chưa là gì hết, nhưng tôi vẫn nói chúc mừng các em, chúc mừng các em đã lọt vào vòng sau, một giai đoạn đào thải còn khốc liệt hơn nhiều! Nhiệm vụ của tôi không chỉ là huấn luyện các em trở thành những phi công đạt tiêu chuẩn, mà còn là tìm đủ mọi cách để đá các thiếu gia, tiểu thư trong số các em ra khỏi học viện không quân này trong quá trình rèn luyện. Còn nhiệm vụ của các em là tìm đủ mọi cách để ở lại nơi này! Chỉ có những người được ở lại mới có cơ hội trở thành một phi công một ngày nào đó.”
Câu nói cuối cùng khiến toàn thể các học viên hoang mang vô cùng, Lôi Vận Trình hiểu câu nói này là Phương Mặc Dương cố ý nói cho cô nghe. Lúc có kết quả, khóe môi Phương Mặc Dương khẽ nhếch lên, cô vẫn nằm trong top đầu. Trong tình trạng thiếu ngủ và kiệt sức mỗi ngày mà thành tích của cô vẫn không hề sụt giảm, thậm chí còn có tiến bộ hơn.
Chỉ có điều, mỗi con người đều có giới hạn, liệu cô có thể chịu đựng đến bao lâu?
Lúc những học viên bị đào thải xách vali hành lí rời khỏi trường, mọi người đều ở sân tập thang xoắn. Lôi Vận Trình từ xa nhìn lại, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt, vừa thu ánh mắt về đã thấy Phương Mặc Dương đang đứng ngay trước mặt. Phương Mặc Dương vẫn nhìn cô bằng ánh mắt thách thức và bất cần, dường như luôn chờ đợi cô phải đầu hàng.
Hướng Bắc Ninh kéo chăn ra kiểm tra tình trạng vết thương của cô, thấy không có vấn đề gì quá nghiêm trrọng mới yên tâm được. Những lời an ủi không biết cô nghe vào tai được bao nhiêu, miệng cô cứ lẩm bẩm gọi một cái tên, tên một người đàn ông. Tay Hướng Bắc Ninh bị cô nắm chặt, dường như đấy là cái cọc cho cô bấu víu vào.
Hướng Bắc Ninh chăm chú nhìn cô, khẽ cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt môi lên trán cô, thì thầm: “Đừng khóc, ngủ một giấc, tỉnh lại sẽ hết đau ngay thôi! Ngoan nhé Trình Trình…”
Lịch Vũ rút bàn tay đặt trên tay nắm cửa lại, nhón chân lui ra ngoài, tìm một nơi không có người, châm một điếu thuốc rồi rít mạnh một hơi. Hút hết điếu thuốc, đang chuẩn bị về, vừa quay người thì đột nhiên phát hiện Phương Mặc Dương đã đứng phía sau không biết tự bao giờ.
Phương Mặc Dương nhìn tàn thuốc trên mặt đất, cười nói: “Trung Hoa hả? Mới tí tuổi đầu mà cũng đẳng cấp quá nhỉ!”
Tâm trạng Lịch Vũ như chùng xuống…
Ai ngờ Lôi Vận Trình ngủ một giấc mà mãi không tỉnh lại, cứ sốt cao liên tục, hôn mê, mỗi lúc mở mắt ra, ánh mắt điều đờ đẫn, miệng lẩm bẩm liên tục, lúc thì nghe ra được, lúc thì không.
Cô nằm mơ một giấc mơ, trong mơ trời đất quay cuồng, tất cả mọi thứ xung quanh đều đang quay. Cô đứng không vững, muốn bám vào một cái gì đó nhưng đưa tay ra chỉ thấy xung quanh trống không. Phong Ấn đứng ngay trước mặt cách cô không xa, lạnh lùng nhìn cô, không giúp đỡ, lạnh nhạt đến mức đáng sợ. Trên người cô toàn là vũ trang, cái ba lô nặng nề khiến cô không đứng dậy nổi, đôi chân nặng trĩu giống như bị đeo chì. Hình bóng của anh ngày càng mơ hồ, cô không thể làm gì được, chỉ biết giương mắt nhìn theo bóng anh tan bi