Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2233 lượt.

hông quân, điều ước sinh nhật... sau này anh lớn... anh sẽ quay về lấy em, bảo em để dành nụ hôn đầu và toàn bộ con người em cho anh... anh chưa từng quên em, sao lại quên những điều anh đã nói với em?
Phong Ấn ngửa bàn tay ra rồi lại nắm lại: “Trình Trình, em thông minh như vậy, sao trong chuyện này lại ngốc nghếch thế, tất cả chỉ là trò đùa nhất thời thôi, anh mang em ra để đùa cho vui, lúc còn nhỏ anh không biết là anh đùa bỡn thì thôi, giờ lớn rồi chẳng nhẽ còn không hiểu?”
Lôi Vận Trình có thể thông minh trong bất cứ chuyện gì, nhưng ở trước mặt anh, cô thà là một con ngốc.
- Cho dù trước đây chúng ta còn nhỏ, vậy ba năm trước thì sao... anh từng nói anh thích em... cái này cũng là giả sao?
- Cái này thì không, nhưng... – Phong Ấn nhìn thẳng vào đôi mắt mọng nước của cô: “chỉ là thích thôi, còn chưa phải là...”
Phong Ấn mấp máy môi, cuối cùng không nói được ra cái từ ấy. Cái từ ấy như một con dao hai lưỡi, là thứ vũ khí đẹp nhất nhưng cũng tàn khốc nhất trên đời, nó đã chém một nhát chí mạng lên người cô rồi.
Trái tim Lôi Vận Trình đã vỡ tan thành từng mảnh khi nghe anh nói “chỉ là thích”.
Con người càng lúc đau khổ lại càng muốn đi cho hết con đường đen tối, thậm chí là cố chấp. Khi Phong Ấn tắt đèn và rời khỏi phòng, anh nghe thấy tiếng cô vang lên từ trong bóng tối:
- Vẫn còn nửa năm!
Thỏa thuận giữa hai người, vẫn còn nửa năm nữa.
Bên ngoài cửa sổ, gió lạnh kèm theo tuyết gào thét suốt cả đêm. Phong Ấn nằm im lặng lắng nghe suốt cả đêm. Khi trời sáng, anh không khỏi tự cười nhạo bản thân, đây là lần thứ mấy vì cô mà anh mất ngủ rồi?
Bão tuyết phải đến trưa ngày hôm sau mới ngớt. Lôi Dật Thành đến nhà họ Phong đón cô, vừa đúng lúc Phong Ấn mới ngủ dậy. Lâm Thất Thất cứ níu họ ở lại cùng ăn cơm trưa nhưng Lôi Dật Thành đã khéo léo từ chối.
Phong Ấn kéo cao cổ áo của cô, tìm trong tủ quần áo của mình một cái khăn rồi quấn kín lên cổ cô, chỉ để lộ có hai con mắt. Nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô, Phong Ấn lắc đầu, dí trán cô: “Đừng có nói với anh em khóc suốt cả đêm ấy nhé, đúng là vô dụng!”
Lôi Vận Trình nghiêng đầu sang một bên, vẫy tay chào Lâm Thất Thất: “Dì Lâm ơi, cháu về đây, hôm khác cháu sẽ qua thăm dì ạ!”, nói rồi liền kéo tay Lôi Dật Thành đi, chẳng buồn nhìn Phong Ấn lấy nửa cái.
Phong Ấn bị ngó lơ liền ngại ngùng đưa tay ra sau gáy, bĩu môi lẩm bẩm: “Con nhóc này dám không thèm nhìn mình à!”
Lâm Thất Thất cố nhịn cười: “Mẹ thấy con rất thương Trình Trình đấy, sao lại chọc cho con bé khóc đến sưng cả mắt lên thế? Bắt nạt người ta quá đấy!”






- Ai bảo bố mẹ không đẻ cho con một đứa em gái để con bắt nạt, đành phải bắt nạt người khác thôi!
Lâm Thất Thất khẽ nhếch môi cười, nụ cười có phần gượng gạo: “Mẹ rất thích Trình Trình, nhưng chưa bao giờ từng nghĩ các con sẽ ở bên nhau!”
- Bởi vì bố của Trình Trình là Lôi Khải chứ gì? – Phong Hạc chưa đi làm mà đang ở trong thư phòng tra cứu thông tin có liên quan đến công việc, Phong Ấn liếc lên lầu, xác định không có nguy hiểm gì mới dám nói đùa như vậy: “Nhưng bố con chắc có suy nghĩ khác với mẹ, ông ấy lại hi vọng con lấy Trình Trình!”
Cướp cô con gái cưng của Lôi Khải, có thể cướp được người nào thì hay người nấy. Phong Ấn biết thừa ý đồ của Phong Hạo, nhưng anh không dám nói cho Lâm Thất Thất nghe, chỉ sợ sẽ gây ra một cuộc chiến tranh không cần thiết, nếu vậy thì kẻ đen đủi đầu tiên chính là anh.
Hạ Viêm Lương gọi điện cho Phong Ấn không biết bao nhiêu lần nhưng chẳng có ai nghe máy, chỉ có tiếng tút tút lạnh lùng, vì vậy khi Lãnh Lãnh vui vẻ chạy vào thông báo với cô rằng Phong Ấn đến, cô thực sự không dám tin.
- Đau quá, Phong Ấn! Nhẹ thôi! Anh làm em đau! – Phong Ấn thô bạo đến mức Hạ Viêm Lương phải nhíu mày la lên.
- Trình Trình... – Phong Ấn cắn vào da thịt cô, miệng lẩm bẩm như người ngủ mê. Anh cũng đau, nhưng không hiểu nỗi đau này đến từ đâu, càng không biết vì cái gì mà đau?
Khi cái tên ấy lại được buột ra từ miệng của Phong Ấn, Hạ Viêm Lương mới dám chắc chắn rằng mình không nghe nhầm. Cô cố sức đẩy anh ra, nhưng Phong Ấn vẫn cứ quấn chặt lấy cô.
Hạ Viêm Lương chộp lấy cốc nước trên đâu giường, tạt thẳng vào mặt Phong Ấn rồi vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay anh, khép chặt hai bên tà áo, trừng mắt nhìn anh: “Anh say quá rồi! Anh nhớ cô gái đó như vậy sao còn tìm đến em? Xin lỗi nhé, hôm nay tâm trạng bạn anh không tốt, không muốn vui vẻ với anh, mời anh về cho!”
Phong Ấn mặt ướt nhẹp ngồi ngây ra, hồi lâu sau mới ý thức được mình đang làm gì, mệt mỏi chống tay lên trán. Chắc chắn anh đã uống quá nhiều nên mới mụ mị như thế, chất men đã khiến cho ý thức của anh trở nên hỗn loạn. Nhưng anh không thể lừa gạt được cảm giác của bản thân, thứ cảm giác ấy rõ ràng như đang “phá đất” để đâm lên.
Nhưng chỉ vài giây sau, anh đã tàn nhẫn phủ định nó, cố gắng bỏ qua thứ cảm giác ấy, ép mình phải vứt bỏ suy nghĩ về Lôi Vận Trình. Chỉ cần anh vẫn tỉnh táo, anh nhất định sẽ kiềm chế được thứ tình cảm lạ lùng kia.