Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.
lại bị cậu ta kéo lại, vòng tay ôm qua eo cô. Cô không khỏi giật mình, người đàn ông hiện nay không còn là cậu bạn học cùng dễ dàng bị cô quật ngã như ngày nào.
- Lịch Vũ, bỏ tay ra! – Lôi Vận Trình trầm giọng cảnh cáo.
Lịch Vũ không lên tiếng mà chỉ càng siết chặt vòng tay: “Lại hung dữ và lạnh lùng, nếu tôi không chịu buông tay ra, cậu có đòi đổi sang nơi khác để dạy cho tôi một bài học không?”
- Tôi...
Phong Ấn không đếm xỉa đến cô, chỉ phăm phăm kéo cô đi qua các ngóc ngách. Anh nắm tay rất chặt, Lôi Vận Trình hất tay ra mấy lần mà không được, cô không khỏi bực mình: “Có chuyện gì thì cứ từ từ nói, sao anh lại lôi em đi xềnh xệch thế này?”
Cuối cùng thì Phong Ấn cũng chịu dừng bước, hỏi cô bằng giọng điệu như bố mẹ tra khảo con cái: “Trước tiên nói cho anh biết sao em lại vào khách sạn?”
- Đương nhiên là để thuê phòng rồi! – Lôi Vận Trình xoa xoa cánh tay đau nhức, trả lời như đúng rồi, cố ý nhìn anh bằng ánh mắt bất cần: “Không được sao?”
Phong Ấn lạnh lùng hừ giọng: “Có phải lần đó anh nói chuyện chọc tức em nên em mới tự đày đọa mình như thế không? Em thích học đòi buông thả chứ gì?”
- Liên quan gì đến anh? – Lôi Vận Trình ngẩng đầu sang một bên, vẻ mặt bất cần.
Phong Ấn nghiến răng, cố tình thi gan phải không? Được lắm!
- Sao em không chọn Lục Tự ấy, ít nhất còn biết rõ gốc gác của nó, nó lại thích em nữa! – Phong Ấn làm bộ tìm số của Lục Tự: “Nó cũng về đây rồi, anh giúp em liên lạc với nó, thằng đó rất thích làm nhiệm vụ an ủi phái đẹp đấy!”
Lôi Vận Trình hướng ánh mắt sắc như dao về phía Phong Ấn: “Được rồi, vừa hay em không có số của anh ta, cảm ơn anh trai ạ!”
- Không cần khách sáo đâu em gái! – Phong Ấn cười khẩy phối hợp rất ăn ý, còn đưa tay lên xoa xoa đầu cô. Lôi Vận Trình vênh mặt, hai tay khoanh trước ngực đầy vẻ khiêu khích. Anh vốn chỉ là tức giận nhất thời, thế mà cô còn lên mặt khiến cho anh không còn đường xuống nước, đành phải nhắm mắt gọi cho Lục Tự.
Phong Ấn thông báo tên quán bar rồi kết thúc cuộc gọi, nếu Lôi Vận Trình nhớ không nhầm thì đó là quán bar nơi lần đầu tiên họ hẹn hò, là nơi tụ tập của đám bạn bè của anh.
Phong Ấn vẫn một chiếc taxi, mở cửa sau ra rồi giơ tay lên mời: “Lên xe đi, Lục Tự sẽ đến ngay thôi!”
Lôi Vận Trình trừng mắt với anh rồi ngồi vào trong xe: “Thế thì tốt!”
Lịch Vũ nhanh chóng gọi lại, Lôi Vận Trình đành phải bịa đại một lí do để lấp liếm cho xong. Phong Ấn nghe thấy tên Lịch Vũ liền nhếch môi cười đểu: “Là lớp phó của bọn em chứ gì? Ha, càng không bằng Lục Tự!”
- Em cũng nghĩ vậy đấy! – Lôi Vận Trình lạnh lùng đáp.
Đúng như Phong Ấn nói, lúc hai người đến quán bar, Lục Tự đã ở đấy rồi.
Vẫn là gian phòng Vip như trước đây, Phong Ấn có hơi do dự khi dẫn cô bước vào, đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Lục Tự.
Lục Tự ô m Phong Ấn một cái kiểu chào hỏi xã giao nhưng lại nói chuyện với Lôi Vận Trình. Lôi Vận Trình mặc dù không thích Lúc Tự nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, đã làm bộ thì phải làm bộ cho chót, thế nên cô cũng mỉm cười lịch sự đáp lễ.
- Mày càng ngày càng trọng sắc khinh bạn đấy, trước đây tao gọi mấy lần mày mới chịu ra, vừa nghe có Trình Trình là nóng đít lao đến ngay à? – Phong Ấn chào mọi người rồi ngồi xuống, cố ý để Lôi Vận Trình ngồi giữa anh và Lục Tự.
Mọi người đều ồ lên, chắc họ đều đã ít nhiều biết chuyện Lục Tự có ý với Lôi Vận Trình. Lục Tự cũng rất cởi mở, không hề phủ nhận mà thẳng thắn thừa nhận rằng đã thích cô ngay từ nụ hôn đầu tiên, về sau càng lúc càng thích hơn. Chủ nhân quán rượu Chu An Đạt cười nói nếu có một ngày Lục Tự tán được Lôi Vận Trình, Phong Ấn quả không hổ danh là ông mối của hai người.
Lục Tự quàng tay qua vai Lôi Vận Trình, kéo cô vào lòng: “Xem ra tất cả mọi người đều tác thành cho chúng ta rồi, em cảm thấy sao?”
Lôi Vận Trình hất tay anh ta ra, theo phản xạ, Lục Tự lại coi đó như chuyện bình thường: “Chúng ta quen nhau đã mấy năm rồi nhỉ? Thế mà anh chưa từng thấy có lúc nào em dịu dàng với anh, thực ra em rất thích những người đàn ông mãnh liệt như anh có đúng không?”
Lôi Vận Trình nhét cốc rượu vào tay anh ta: “Uống rượu cũng không bịt nổi cái miệng anh lại!”
- Rượu thì không thể, nhưng em thì có thể! – Lục Tự khẽ liếc mắt sang Phong Ấn, chắc chắn với âm lượng đó Phong Ấn có thể nghe thấy những gì anh ta nói, nhưng không thấy Phong Ấn có bất cứ phản ứng nào.
Cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Lục Tự nhìn ra cửa, khóe môi khẽ nhếch lên. Chu An Đạt cười huýt sáo, đá chân Phong Ấn: “Này Phong Ấn, người đẹp của cậu kìa!”
Phong Ấn vừa nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Hạ Viêm Lương đã giật mình. Sao anh lại quên mất mọi người còn gọi cả Hạ Viêm Lương đến nhỉ?
Anh nhận thức được tình hình liền quay sang nhìn Lôi Vận Trình. Vẻ mặt Lôi Vận Trình rất bình thản, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự phẫn nộ.
Chu An Đạt chủ động nhường chỗ cho Hạ Viêm Lương: “Viêm Lương, cũng Vip gớm nhỉ, em là người đến sau cùng đấy!”
Hạ Viêm Lương hơi cúi người vẻ biết lỗi, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Phong Ấn: “