Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.

y chủ động!”
Phong Ấn từ đầu đến cuối không động vào một giọt rượu nào, anh nhảy xuống khỏi ghế, liếc nhìn Lục Tự.
Lục Tự hiểu ý của Phong Ấn liền đi theo Phong Ấn vào nhà vệ sinh. Đợi tất cả mọi người ra ngoài, Phong Ấn liền khóa cửa lại, quay người treo cái áo khoác lên, cởi cúc áo sơ mi và xắn tay áo lên rồi vung tay cho Lục Tự một đấm.
Lục Tự né được nhưng lại dính hai cú đấm liên tiếp khác.
Phong Ấn ra tay không hề nhẹ, đến mức bàn tay anh cũng cảm thấy tê dại: “Nếu cô ấy hoàn toàn tỉnh táo tao chẳng nói làm gì, đằng này cô ấy uống rượu, mày như thế là lợi dụng để làm trò đồi bại!”
Lục Tự nghiêng đầu nhổ bọt, vung tay lên trả đòn: “Thế sao? Sao mày không nói vì sao cô ấy mượn rượu giải sầu? Xét cho cùng thì chính mày tạo cơ hội cho tao lợi dụng người ta thôi!”
Phong Ấn túm lấy cổ áo Lục Tự, ép anh ta vào tường, chèn cánh tay lên cổ họng Lục Tự, đôi mắt như tóe lửa: “Mày có nghĩ làm vậy sẽ gây tổn thương ra sao cho cô ấy không? Giờ tao đang nghi ngờ tình cảm mày dành cho cô ấy có phải là thật không.”






- Kể từ khoảnh khắc mày đẩy cô ấy sang cho tao, những tổn thương mà mày gây ra cho cô ấy kéo dài đến tận bây giờ. Chẳng phải mày với Hạ Viêm Lương lại quấn lấy nhau rồi hay sao? Mày không yêu Lôi Vận Trình cơ mà? Còn quan tâm đến chuyện cô ấy lên giường với ai làm gì? Phong Ấn, mày có tư cách quái gì?
Những lời Lục Tự nói như con dao nhọn đâm thẳng vào vết thương lòng của Phong Ấn. Anh siết chặt nắm tay, giáng một cú đấm thật mạnh lên người Lục Tự. Sức mạnh khủng khiếp khiến Lục Tự đau đớn cúi gập người xuống.
- Tao đã sai, tao hối hận vì đã để cô ấy quen mày! – Phong Ấn nghiến răng trèo trẹo, các khớp ngón tay kêu lên răng rắc: “Tư cách của tao, chính là tình cảm của tao dành cho cô ấy!”
Lục Tự dựa vào tường ho sặc sụa rồi cười gằn: “Tình cảm ư? Tình cảm của mày chỉ được giải phóng sau khi cô ấy ngủ với tao à? Mày nhẫn nhịn giỏi thật đấy, sao không nhẫn nhịn tiếp đi!”
Lục Tự cố nén cơn đau đứng thẳng người dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt phẫn nộ của Phong Ấn:
Chẳng mấy chốc đã đến ngày quay lại trường. Lôi Vận Trình trở lại trường với cảm giác như có một cuộc sống mới, cả con người đã đổi khác. Huấn luyện viên phát cho mọi người thời khóa biểu luyện tập của học kì này, nhân tiện công bố luôn một thông tin.
- Hai tháng sau sẽ có phi công ở lớp X đến đây diễn giảng. Đến lúc đó các em có thể hỏi những câu hỏi mà các em thấy hứng thú!
Lớp hàng không X ư?
Hướng Bắc Ninh khẽ huých cô, thì thầm hỏi: “Chính là tiền bối hả?”
Lôi Vận Trình gật đầu: “Nếu anh ấy có thể đến thì tốt quá!”
Hướng Bắc Ninh nhìn cô: “Lôi Vận Trình, cất ngay cái vẻ mặt si mê của cậu đi!”
Nhân lúc huấn luyện viên không để ý, Lôi Vận Trình liền đấm cậu ta một cái: “À, phải rồi, tôi gặp Lịch Vũ rồi, cậu ta nhờ tôi hỏi thăm cậu đấy!”
- Cậu ta đến tìm cậu à? Đúng là trọng sắc khinh bạn, sao không đến tìm tôi chứ? – Hướng Bắc Ninh nói đùa nhưng lại bị Lôi Vận Trình cho ăn đòn.
- Lôi Vận Trình! – huấn luyện viên đột ngột kêu tên cô. Lôi Vận Trình giật nảy mình, vội vàng đứng dậy đáp lời.
- Em và Hướng Bắc Ninh tìm vài người rồi sắp xếp một tiết mục, tổ chức một nghi thức đón tiếp nhỏ. Mấy người này đến toàn là các phi công đã tốt nghiệp ở trường ta, là tiền bối của các em đấy!
- Vâng ạ! – Lôi Vận Trình ngồi xuống lẩm bẩm: “Không biết là ai mà hoành tráng thế, chẳng qua chỉ là đến diễn giảng thôi mà!”
Cô không mấy để tâm đến, ngày nào cũng miệt mài tập luyện. Thời gian cứ thế trôi đi. Hôm ấy không có nhiệm vụ tập luyện, Lôi Vận Trình đi thư viện ngồi cả chiều, tìm được một đống tài liệu, cô phải chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp. Trên đường cô gặp một vài bạn học, mặt ai nấy đều rất hào hứng: “Phi công đến trường ta diễn giảng vừa đến rồi! Lôi Vận Trình chúng ta đi xem sao đi!”
Cô thờ ơ nói: “Đừng vội, tối nay kiểu gì chẳng gặp ở buổi tiếp đón?”
Nghe nói nhà trường còn đặc biệt dặn dò đầu bếp phải làm thêm vài món để chiêu đãi mấy “vị khách” đặc biệt này. Sau bữa tối, cuối cùng Lôi Vận Trình cũng gặp được “phi hành gia đặc biệt” này.
Mấy quân nhân mặc quân phục nghiêm chỉnh vào vị trí được sắp xếp và lần lượt lên bục báo cáo thành tích xuất sắc của mình.
Một đôi mắt quen thuộc nhanh chóng tìm ra cô giữa đám đông, mặc dù cô ở cách đó rất xa. Lôi Vận Trình cũng cảm thấy có một ánh mắt nóng rẫy và nụ cười xấu xa thoáng qua.
Đây là cuộc báo cáo đầu tiên, đa phần đều là những quân nhân trẻ tuổi, nội dung báo cáo khá sinh động, thú vị, nhưng cái cảm giác cứ bị người khác nhìn chằm chằm chẳng dễ chịu chút nào.
Ngay cả Hướng Bắc Ninh ngồi bên cạnh cô cũng phát giác ra sự bất thường: “Lục Tự vẫn chưa chịu từ bỏ cậu à?”
Lôi Vận Trình giả bộ như không nghe thấy, căm hận anh ta còn chưa hết, nói gì đến chuyện bàn bạc về anh ta? Hội nghị đang diễn ra thì Lôi Vận Trình bị gọi ra ngoài, đội trưởng nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói: “Em ra ngoài cổng đón một người, giờ này chắc cậu ta đã đến nơi rồi!”
- Cũng đến báo


Lamborghini Huracán LP 610-4 t