Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.

o ghế.
- Thế chúng ta về đi! – Phong Ấn khởi động xe, mặt đầy lo âu.
Về đến nơi thì Lôi Vận Trình lăn ra ốm, cũng may chỉ là say nắng.
Kỉ Dị chui từ dưới bụng máy bay ra. Lôi Vận Trình đứng bên cạnh, ngẩng đầu không biết nhìn cái gì. Kỉ Dị cởi găng tay ra, phủi phủi quần áo: “Đồng chí cơ trưởng, sức khỏe ổn hơn chưa?”
Lôi Vận Trình gật đầu: “Đột nhiên cháu cảm thấy máy bay thật là to, thế mà một người lại có thể lái nó bay lên trời, lại còn thực hiện được các động tác có độ khó cao nữa, thật kì diệu!”
Kỉ Dị bật cười: “Bị ốm nên thành ra ngớ ngẩn rồi phải không? Giọng điệu của cháu khiến chú nhớ đến con gái chú, nó cũng nói những điều tương tự!”






Lôi Vận Trình thu tầm mắt lại, quay sang hỏi Kỉ Dị: “Con gái chú bao nhiêu tuổi rồi ạ?”
- Nhỏ hơn cháu mấy tuổi, vẫn còn đang đi học! – Kỉ Dị cởi mũ ra, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng, lấp lánh hạnh phúc: “Mơ ước của nó lúc còn nhỏ là thiết kế một chiếc máy bay, lại còn muốn đích thân lái nó nữa, ha ha, đúng là một giấc mơ đáng yêu, nhưng không thực tế chút nào!”
Lôi Vận Trình cũng cười: “Lúc còn nhỏ cháu cũng có một giấc mơ, cùng bay lên trời với một người!”
- Đại đội trưởng Phong ư?
Mặt Lôi Vận Trình hơi đỏ, cô đưa tay lên chạm vào chiếc máy bay của mình: “Một giấc mơ rất nông nổi và vớ vẩn phải không ạ? Nguyên nhân lúc ấy cháu đến học viện không quân là vì thế, về sau mới biết bay lượn đúng là rất tuyệt!”
- Cảm ơn Lục đại đội trưởng đã quan tâm, tôi chỉ bị say nắng chút thôi!
- Giờ không có người ngoài, em không cần câu nệ lễ tiết thế đâu!
- Đây là sự tôn trọng của tôi đối với anh!
- Ai cần em phải tôn trọng? – Lục Tự trừng mắt, kéo cô đến chỗ không người: “Lôi Vận Trình, em bị ốm có phải vì Phong Ấn không? Hay là vì Hạ Viêm Lương?”
Lôi Vận Trình hoang mang, chân như mềm nhũn ra. Lục Tự nhanh tay đỡ lấy cô nhưng bị cô đẩy ra: “Đừng động vào tôi!”
- Được, anh không động, vậy em nói cho anh là bởi vì ai?
Lôi Vận Trình nhìn Lục Tự bằng ánh mắt kì quái: “Say nắng là vì thời tiết chứ đâu phải vì ai”.
Lục Tự siết chặt nắm tay: “Em mà không phải con gái là anh đấm em rồi đấy! Em giả ngốc hay là thật sự không biết? Hạ Viêm Lương dẫn theo một đứa bé đến tìm Phong Ấn mà em vẫn có thể bình tĩnh như vậy à? Em có thể nói cho anh biết em làm thế nào mà bình tĩnh được thế? Trong sư đoàn có rất nhiều người đều biết cô ta với Phong Ấn…
Lục Tự đột ngột khựng lại, khuôn mặt của Lôi Vận Trình trắng bệch ra, đôi môi run rẩy: “Anh chớ đặt điều thị phi…”
- Lôi Vận Trình! – Lục Tự nghiến răng: “Em làm anh quá thất vọng!”, nói rồi Lục Tự liền quay phắt người bỏ đi. Một bàn tay nhỏ đột nhiên kéo tay áo anh lại. Lục Tự không nỡ lòng bỏ đi, đành quay lại trầm ngâm nhìn cô.
- Cô ta với Phong Ấn…làm sao? Anh nói tiếp đi!
Lần đầu tiên Lục Tự nhìn thấy sự thỉnh cầu trong mắt cô, Lục Tự nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô: “Em tự đi hỏi cậu ta thì hơn, kẻo anh lại mang tiếng đặt điều thị phi, chia rẽ mối quan hệ của hai người!”
Phong Ấn không tìm thấy Lôi Vận Trình trong kí túc, đang định đi thì thấy Lôi Vận Trình về: “Vẫn còn ốm mà đã chạy đi lung tung thế à? Anh bảo đầu bếp làm riêng cho em đấy, mai qua đây ăn đi!”
Lôi Vận Trình ngồi ngây ra trên giường, nhìn anh mở từng hộp thức ăn, bày ngay ngắn trên bàn. Việc nấu nướng của không quân rất cầu kì, mỗi bữa ăn đều phải đảm bảo đầy đủ dinh dưỡng, lại cộng thêm với tay nghề của đầu bếp nên trông thức ăn cực kì ngon mắt.
- Em vừa ra nhà ăn ăn rồi! – Lôi Vận Trình đột nhiên nói.
- Chắc là chưa ăn được bao nhiêu đâu, mau qua đây ăn với anh đi, anh còn chưa ăn này!
Lôi Vận Trình bị anh kéo xuống bàn ăn. Phong Ấn đưa cho cô đôi đũa rồi gắp thức ăn và bát cô: “Anh bay đường dài, lát nữa còn phải về ngủ một giấc, ngoan, ăn nhiều một chút! Anh đã quen với việc có em bay đằng sau, hôm nay không có em, anh cứ thấy không quen!”, Phong Ấn mỉm cười: “Em nói đúng rồi, em đã trở thành thói quen của anh!”
Cô cúi đầu nhét thức ăn vào miệng, nhưng cổ họng nghẹn đắng không nuốt nổi. Cô nhấp một ngụm canh, cúi đầu nhìn trân trân xuống bàn: “Anh và Hạ Viêm Lương vẫn còn liên lạc ư?”
Phong Ấn khựng người. Lôi Vận Trình lại uống một ngụm canh: “Sau khi chúng ta ở bên nhau, hai người vẫn qua lại ư?”
Phong Ấn đặt đũa xuống, nheo nheo mắt, nâng cằm cô lên hỏi: “Em có ý gì?”
Cuối cùng Lôi Vận Trình cũng chịu nhìn thẳng vào Phong Ấn, ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Anh thấy em có ý gì?”
Đôi môi Phong Ấn mím chặt, Lôi Vận Trình nhìn anh không chớp mắt, hai người chìm vào trong im lặng.
Phong Ấn chăm chú nhìn cô: “Có phải ai đó lại nói gì với em không? Hay là em nghe thấy ai đó nói lung tung gì rồi?”
Lôi Vận Trình gạt tay anh ra, khẽ nhếch môi cười khẩy: “Anh có gì khiến người ta phải nói lung tung chứ? Hoặc cũng có thể đối với em, đấy là bí mật thuộc về anh?”
Phong Ấn định mở miệng nhưng bị ngón tay của cô chặn lại: “Nghĩ cho kĩ rồi hãy nói, em có thể chấp nhận anh không yêu em, nhưng không thể chịu đựng được sự