Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
c nghỉ này cuối cùng đã vắt kiệt thể lực của cô. Cô dựa vào thành bể thở dốc.
Có người nói bắt cô luyện tập theo tiêu chuẩn của nam giới là hơi quá sức, đề nghị huấn luyện viên lên kế hoạch tập luyện riêng cho cô, nhưng cô cảm thấy không cần thiết, kể từ lúc ở trường không quân, cô đã chẳng được phân biệt đối đãi kiểu đó rồi, đàn ông có thể làm được, cô cũng có thể làm được, cho dù có phải nổ lực gấp nhiều lần so với đàn ông.
Cô là cô gái duy nhất trong đội, thân hình bé nhỏ cực kì nổi bật trong đám đàn ông. Bộ đồ bơi màu xanh đã làm nổi bật toàn bộ đường cong trên người cô, bờ vai tròn trịa, bộ ngực nhô cao, đường cong tuyệt mỹ ở eo, còn cả đôi chân thon dài… Phong Ấn nheo mắt nhìn một hồi, càng nhìn càng thấy cơ thể nóng rực lên.
Anh ngâm mình trong nước hồi lâu rồi lao lên bờ, cầm cốc nước uống liền mấy ngụm.
Đám người này ai nấy đều “dẻo mỏ”, Lôi Vận Trình mặc dù mồm miệng lanh lợi nhưng cũng vẫn không khỏi ấm ức trong lòng: “Anh chẳng chịu giúp một tay gì cả!”
- Anh giúp bọn họ hay là giúp em? – Phong Ấn nhún vai: “Anh cũng nghĩ nên lập kế hoạch tập luyện riêng cho em!”
Lôi Vân Trình đấm anh một cú: “Anh cũng khinh thường em chứ gì?”
- Không phải là khinh thường, đấy là tố chất thể lực giữa nam và nữ có sự khác biệt, có những thứ em có tập thế nào cũng không theo kịp đàn ông đâu! – Phong Ấn nói nghiêm túc, nhưng ánh mắt cứ không kiềm chế được, lơ lửng hướng ra xa.
Lôi Vận Trình tò mò nhìn anh: “Anh làm sao thế?”
- Không sao cả! – Phong Ấn quay người ngồi xuống ghế, đặt cái khăn mặt trên bụng rồi ngửa cổ tu nước ừng ực.
- Vừa vận động xong, anh uống nhiều nước như thế làm gì? – Lôi Vận Trình đi vòng ra trước mặt anh, cúi xuống nhìn anh, phát hiện ánh mắt anh cứ như đang lấp lánh: “Sao anh không dám nhìn em thế?”
Cô hoàn toàn không chú ý đến hai “chú thỏ trắng” trên ngực gần như đã lộ hẳn ra khỏi lớp áo bơi của mình, khiến đầu óc anh như muốn nổ tung, bộ phận nào đó trên người dường như đang cương cứng, anh bối rối cúi đầu, lấy tay ấn hai huyệt thái dương: “Em đứng tránh xa anh ra một chút!”
Lôi Vận Trình làm sao hiểu được “tâm tư” của anh, cô ngồi xuống trước, mặt mày căng thẳng: “Anh khó chịu ở đâu à? Có cần em gọi huấn luyện viên không?”
Cái cô gái này, chẳng nhẽ cô không hiểu ở góc độ này sẽ càng khiến cho anh nhìn rõ hơn ư?
- Gọi huấn luyện viên đến cũng không giải quyết được gì đâu. Ngoan, tránh xa anh ra một chút! Để anh bình tĩnh lại!
Lúc nói chuyện anh cứ giữ chặt lấy cái khăn tắm trước bụng mình. Lôi Vận Trình đột nhiên đưa tay ra xoa bụng anh: “Anh đau bụng à?”
Phong Ấn thở hắt ra, khẽ cúi đầu, thì thầm nói với cô: “Tay xuống dưới một chút!”
Lôi Vận Trình làm theo lời, bất ngờ chạm phải một “thứ” rất cứng, ấm nóng đang chọc vào tay cô qua lớp quần bơi. Cô giật nảy mình rụt vội tay lại, khuôn mặt đỏ bừng đến tận hai tai.
Vẻ xấu hổ muốn chui xuống đất của cô khiến cho anh phì cười: “Anh chỉ mong ở đây là bể bơi nhà anh, như thế thì anh sẽ chẳng phải kiềm chế khổ sở thế này!”
Sự ám thị của anh đã quá rõ ràng, tim Lôi Vận Trình đập loạn lên, cô kéo cái khăn tấm quấn lấy người mình: “Lưu manh! Ham muốn mà cũng không chịu để ý địa điểm gì cả!”
Buổi huấn luyện kết thúc, Lôi Vận Trình đi tắm, ra đến cửa đã nhìn thấy Phong Ấn đang đứng chờ: “Cuối tuần thưởng cho anh một cuộc hẹn hò đi!”
Lôi Vận Trình mím môi cười: “Chỉ huy Mục thì sao?”
- Tối qua anh hỏi qua rồi, cuối tuần này tuyệt đối được nghỉ ngơi – Phong Ấn vỗ ngực khẳng định.
Đây là lần đầu tiên cô được ra ngoài kể từ khi đến sư đoàn X. Cuối tuần ánh mặt trời rực rỡ, thời tiết rất thích hợp để hẹn hò. Phong Ấn có việc đột xuất nên phải hẹn muộn lại một chút. Lôi Vận Trình quyết định sẽ đi mua vé xem phim rồi đợi anh, đợi đến quá trưa mà chỉ đợi được một cú điện thoại của anh.
- Trong đại đội có chuyện, anh cũng chưa biết khi nào mới xong việc được, hay là em quay lại đây trước đi, lần sau chúng ta đi xem!
- Thế à? – Lôi Vận Trình hơi hụt hẫng: “Em đã mua vé rồi, còn một một tiếng nữa là bắt đầu rồi, đáng tiếc thật!
Phong Ấn có thể tưởng tượng ra vẻ luyến tiếc của cô: “Hay là em đi xem đi vậy, về kể cho anh nghe!”
- Ừ, vậy anh làm việc đi, em cúp máy đây!
- Khoan đã Trình Trình! – Phong Ấn gọi cô, ngập ngừng: “Xin lỗi em, lần sau anh nhất định sẽ đưa em đi!”
Lôi Vận Trình bật cười: “Phải kèm theo một cái hôn thật nồng nàn nữa!”
- Ok, về sớm nhé, đừng có đi lung tung ở bên ngoài!
- Em biết rồi, em đâu phải là trẻ con!
Lôi Vận Trình huơ huơ hai tấm vé trong tay, cuộc hẹn hò thế là đi tong rồi.
Xem hết phim, vẫn còn hơi sớm, chẳng mấy khi được ra ngoài, cô định sẽ đi mua một ít đồ dùng, chỉ có điều chẳng bao lâu sau, cô cảm thấy ân hận vì quyết định này của mình.
Phong Ấn đáng nhẽ ra đang ở trong đại đội, giờ bỗng đứng ngay ở lề đường bên kia, người đứng đối diện anh chính là Hạ Viêm Lương.
Mặt trời chói chàng, cây kem trên tay Lôi Vận Trình tan dần, bám dính trên bàn tay cô. Trái tim cô đầy hoang mang, không hiểu tại sao Hạ Viêm Lương lại xuất hi