Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2273 lượt.
lên máy bay là phải tạm gác hết sang một bên.
Lục Tự khởi động máy bay. Máy bay bật đèn, trượt ra bãi đỗ, chờ lệnh cất cánh.
- Hướng gió Nam hơi chếch sang hướng tây, tốc độ nhỏ hơn 4m/giây, bầu trời âm u, nhiều mây, không phận X có mây tụ, báo cáo hết!”
- Các trạm rada mặt đất báo cáo, hành lang phi hành đã tiến hành kiểm soát hàng không, không phận thông thoáng, báo cáo hết!”
Sau khi tham mưu khí tượng và tham mưu Rada thông báo hết, từ đài chỉ huy phát ra lệnh cất cánh. Mục Phong lái máy bay dẫn dầu, tiếp theo là máy bay 705 của Phong Ấn và 706 của Lôi Vận Trình cất cánh…
Thời tiết phía trên cao quả nhiên không được tốt, Lôi Vận Trình phải tập trung hết sức để quan sát bên ngoài máy bay và các tham số trên đồng hồ.
Phong Ấn: “706, trước mặt là khu vực có sấm chớp, vòng sang hướng đông đi!”
- 706 nghe rõ! – Lôi Vận Trình bẻ cần điều khiển, máy bay quay về hướng đông, thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
Khí tượng học hàng không cho biết, tuyệt đối không được bay ở khu vực có sấm chớp hoặc có mây tích mưa. Đó là những khu vực được coi là khu “cấm địa” của hàng không. Chớp có thể gây ra nhiễu loạn hoặc phá hoại hệ thống la bàn điện không dây và các thiết bị thông tin, sét có thể phá hỏng vỏ bọc của máy bay.
Trước khi trời tảng sáng, lúc trời tối tăm nhất, không thể nhìn thấy dù chỉ một ngôi sao.
Tâm tư của Lục Tự bỗng lạc hướng, anh cảm thấy bản thân mình hiện giờ như bị bóng tối vây quanh, còn cô gái mà luôn không để mắt đến anh lại chính là một ngôi sao sáng lấp lánh, anh chỉ có thể nhìn thấy chứ không thể chạm vào.
:
Điều kiện thời tiết mỗi lúc một khá hơn, bầu trời cũng sáng dần.
Mặt trời bắt đầu nhô lên từ phía đông, nhưng tia sáng đầu tiên chiếu lên thân máy bay của Lục Tự, anh ta khẽ nhắm mắt lại, nhớ lại cái đêm ngủ cùng cô. Tất cả những gì thuộc về cô đều tựa như những chùm ánh sáng lúc này, khiến anh không thể chối từ.
Anh mở mắt ra, thoát ra khỏi kí ức, hoàn thành động tác quy định cuối cùng, nhưng máy bay đột nhiên ì ra, Lục Tự nhìn vào đồng hồ hiển thị, đôi lông mày nhíu chặt lại.
- Báo cáo 01, động cơ của 711 đột nhiên ngừng hoạt động.
Phó chỉ huy lập tức hạ lệnh: “Lập tức quay về, duy trì trạng thái bay hiện tại! Đảm bảo hạ cánh bằng một động cơ!”
Lôi Vận Trình, Phong Ấn cùng các thành viên khác đã hạ cánh, đang chuẩn bị quay trở lại ô tô, đột nhiên có tiếng chuông cảnh báo ở bên ngoài sân bay vang lên.
Máy bay tiêm kích có hai động cơ, máy bay của Lục Tự hiện nay chỉ bị chết một động cơ, lập tức quay máy bay trở lại sân bay.
Vài phút sau, một chuyện càng bất hạnh hơn lại xảy ra, Lục Tự cảm thấy mình chưa bao giờ xúi quẩy như bây giờ, đèn cảnh báo nhấp nháy liên tục, động cơ còn lại của máy bay cũng ngừng hoạt động nốt.
- Báo cáo, cả hai động cơ đều ngừng hoạt động.
Phó chỉ huy: “Báo cáo độ cao, khoảng cách!”
Sau khi dừng lại ở trên không trung, máy bay rơi vào trạng thái không động lực, là một trong những tình huống nguy hiểm nhất trong khi bay.
Lục Tự và phó chỉ huy trong lòng như lửa đốt, tuy nhiên càng vào những thời khắc nguy hiểm như thế này. Lục Tự càng trở nên bình tĩnh, cẩn thận điều khiển máy bay, luôn luôn chú ý đến đồng hồ hiển thị độ cao, thử tìm cách cứu vãn, trong giọng nói không hề có chút hoang mang.
- Báo cáo 01, đánh lửa trung tâm thất bại, đang thử đóng ngắt nguồn điện chính để khởi động lại! – Lục Tự ấn lại vào nút khôi phục vị trí cũ, nhưng vẫn không ăn thua gì.
Phó chỉ huy vô cùng lo lắng, đứng dậy khỏi ghế: “Nếu không thể quay máy bay lại thì lập tức nhảy dù!”
Lục Tự nhìn ra ngoài khoang máy bay: “Có thôn trang, tôi nhìn thấy sân bay rồi, yêu cầu hạ cánh khẩn cấp!”
- Chấp nhận hạ cánh khẩn cấp!
Phó chỉ huy lập tức hạ lệnh với toàn bộ đơn vị dưới mặt đất dọn dẹp đường bay, chuẩn bị xa cứu hỏa, cứu hộ, các nhân viên phục vụ mặt đất chuẩn bị vào vị trí, đơn vị kiểm soát không phận cấm tất cả các máy bay cất cánh, các máy bay chuẩn bị hạ cánh hoãn hạ cánh hoặc đổi hướng hạ cánh.
Phong Ấn và Lôi Vận Trình đã đến phòng chỉ huy, vẻ mặt ai nấy đều nặng nề, ai cũng lo lắng quan sát các số liệu trạng thái máy bay của Lục Tự.
Mục Phong đón lấy mic phó chỉ huy đưa cho: “711, tốc độ hiện giờ của cậu?”
- Tốc độ 360
- Đẩy cần điều khiển, duy trì tốc độ 420, chú ý khoảng cách độ cao!
Lục Tự liếc đồng hồ: “Độ cao 1100, đèn cảnh báo áp suất chất lỏng đang nhấp nháy, đồng hồ áp suất chất lỏng có biểu hiện lạ thường!”
Phong Ấn mím chặt môi, hệ thống áp suất chất lỏng rối loạn đúng là có thể dẫn đến động cơ máy bay ngừng hoạt động.
Độ cao máy bay của Lục Tự mỗi lúc một giảm dần, Mục Phong toát mồ hôi hột: “711, giờ cậu có thể nhảy dù!”
Máy bay chết máy ở độ cao dưới hai nghìn mét, phi công có thể bỏ máy bay để nhảy dù.
Lục Tự sốc lại tinh thần, anh ta không muốn vứt lại một thứ đắt giá như thế này: “Yêu cầu thử cách trượt trên không hạ cánh khẩn cấp!”
Phong Ấn xoa cằm trầm ngâm hồi lâu, anh thầm nhẩm tính tỉ lệ thành công của việc hạ cánh khẩn cấp: cự li trượt mỗi khi xuống một mét và