Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.

khoảng cách giữa máy bay của Lục Tự tới sân bay trong tình trạng động cơ của máy bay tiêm kích không hoạt động: “Hạ cánh khẩn cấp không phải là không thể, thành công hay không thì còn phụ thuộc vào kĩ thuật của Lục Tự thôi!”
Mục Phong nhíu mày, cắn chặt răng nhìn vào màn hình: “Đường bay số ba, nhắm thẳng hướng! Bảo đảm tư thế bay!”
- Rõ! – Lục Tự nắm chặt cần điều khiển, nhắm thẳng đầu máy bay vào đường hạ cánh số ba.
Thời tiết lúc này đã bắt đầu chuyển lạnh, Lôi Vận Trình thu mình trong lớp áo dày, cô đã nhìn thấy chiếc máy bay của Lục Tự. Những người đã hạ cánh chẳng ai còn tâm trí nào mà lên xe, ai nấy đều mở to mắt chờ đợi.
Trái tim cô cứ phấp phỏng không yên. Lôi Vận Trình hít thở thật sâu. Hướng Bắc Ninh lại gần vỗ vai cô: “Sẽ không có chuyện gì đâu Trình Trình!”
- Tại sao không nhảy dù chứ? Tỉ lệ hạ cánh khẩn cấp thành công nhỏ như vậy…
- Bởi vì anh ấy cảm thấy có hi vọng thành công, cho dù hi vọng ấy có nhỏ nhoi đến mấy, anh ấy cũng muốn thử!
Lôi Vận Trình nghe ra hàm ý của câu nói ấy, cô cắn chặt môi nhìn chiếc máy bay.
Máy bay của Lục Tự đã hạ bánh lái hạ cánh. Lục Tự cẩn thận điều khiển độ cao và tốc độ hạ cánh.






Giọng nói của Mục Phong từ đài phát thanh truyền đến: “Chú ý duy trì tốc độ! Kìm lại! Kìm lại…, đúng rồi, thả ô!”
Máy bay lao xuống đường bay với tốc độ lớn gấp hai, ba lần so với bình thường. Tất cả mọi người, bao gồm cả Lục Tự đều nín thở. Bánh xe hạ cánh nổ tan tành, Lôi Vận Trình run lên, lấy tay bịt chặt miệng, mắt không dám chớp.
Bởi vì hệ thống áp suất chất lỏng gặp vấn đề khiến cho ô giảm tốc không thể phóng ra. Lục Tự nắm chặt lấy cần điều khiển, dốc toàn bộ sức lực kìm máy bay lại, sau khi hoàn thành một loạt các động tác hạ cánh, máy bay trượt hơn một nghìn mét trên đường bay, cuối cùng mới từ từ dừng lại… hạ cánh an toàn.
Lục Tự tắt nguồn, mở nắp máy bay, tháo mặt nạ dưỡng khí ra, hít một hơi thật sâu, xe cứu hỏa và cấp cứu hú còi lao đến.
Mục Phong ngồi bệt xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm. Phong Ấn quay người rời khỏi phòng chỉ huy, khoảng khắc này, anh cảm thấy kiêu hãnh vì có một chiến hữu như thế.
Chuyện này gây ra cú sốc rất lớn cho Lôi Vận Trình, đó là lần đầu tiên cô gặp phải chuyện này. Khoảng khắc máy bay tiếp đất, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nếu Lục Tự điều khiển máy bay không tốt, e rằng cái cô nhìn thấy chính là cảnh tượng một vụ nổ máy bay. Mặc dù bọn họ đều từng mô phỏng tình huống trượt từ trên không hạ cánh khẩn cấp khi máy bay chết máy, nhưng ai dám đảm bảo không xảy ra sai sót gì khi gặp phải tình huống thực tế.
Có tiếng gõ cửa: “Lôi Vận Trình, đại đội trưởng tìm em đấy!”
- Em biết rồi! – Lôi Vận Trình xuống giường, soi mình trong gương, chỉnh đốn lại quần áo, đội mũ vào rồi xuống lầu.
Phong Ấn đứng quay lưng lại phía cô, đang nói chuyện với mấy nữ quân nhân, sau đó bọn họ chào anh rồi rời đi.
- Anh đúng là, ở đâu cũng có duyên với phái nữ nhỉ đại đội trưởng!
Lôi Vận Trình nói đùa, Phong Ấn liền nhếch môi cười: “Lên xe trước đi!”
- Đi làm gì thế?
Phong Ấn ngồi lên xe, nhìn cô bằng ánh mắt đầy hàm ý, nói ra hai từ chẳng hợp với bộ quân phục trên người anh chút nào: “Làm em!”
Lôi Vận Trình đỏ bừng mặt: “Anh nghiêm túc chút đi!”
Phong Ấn không nói gì nữa mà khởi động xe, đạp cần ga.
Anh lái xe đến một con dốc ở cách xa doanh trại của đại đội hai, Lôi Vận Trình đưa mắt nhìn quanh, không khỏi tấm tắc: trước mắt là một rừng phong lá đỏ tuyệt đẹp, phía xa còn có dòng sông uốn lượn, cảnh đẹp hoàn toàn tương phản với cảnh phồn hoa của thành phố, không khí vô cùng trong lành: “Oa, vẫn còn một nơi đẹp thế này ư? Sao không dẫn em đến đây sớm hơn?”
Phong Ấn ngồi trong xe, châm một điếu thuốc, nheo nheo mắt nhìn cô gái đang đứng trước xe. Hút xong điếu thuốc, anh dí mạnh điếu thuốc xuống gạt tàn, nới lỏng cà vạt, cởi khuy áo trên và khuy cổ tay.
Trong lúc Lôi Vận Trình vẫn còn đang đắm chìm trong cảnh tưởng tuyệt đẹp này, anh đi từ sau lưng, vòng tay ôm lấy cô: “Đẹp lắm phải không?”
- Quá đẹp! – Phong Ấn nâng cằm cô lên: “Ngày mai, ngày kia, cả ngày kìa nữa đều không có nhiệm vụ!”
Lôi Vận Trình không hiểu đầu cua tai nheo gì, chớp chớp mắt nhìn anh: “Vì thế cho nên?”
Vừa nói xong, Phong Ấn đã bế thốc cô lên, đặt lên trước mũi xe, một tay nắm lấy hai cánh tay cô, nghiêng người đè lên người cô, tay kia vuốt ve khuôn mặt cô.
Anh không nói gì. Lôi Vận Trình bị đôi mắt đen sâu thẳm cùng cái nhìn cháy bỏng của anh làm cho bối rối, cô khẽ nuốt nước bọt: “Phong Ấn?”
Phong Ấn cúi xuống hôn lên lông mày, chóp mũi và dừng lại trên môi cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào môi cô: “Vì vậy giờ anh muốn có em, Trình Trình, anh muốn em!”
Giọng nói trầm ấm của anh khiến cho trái tim cô muốn nhảy ra ngoài, chưa đợi cô kịp phản ứng gì, Phong Ấn đã hôn siết lên môi cô.
Anh đẩy tay sau gáy cô, giữ chặt và hôn cô mãnh liệt, cái lưỡi linh hoạt đưa sâu vào miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô, cố sức hút lấy sự ngọt ngào của cô. Ý thức của L


Polaroid