Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2252 lượt.
ôi Vận Trình chợt đông cứng, đầu óc trống rỗng trong giây lát, đến lúc cô sực tỉnh thì Phong Ấn đã bắt đầu cởi áo của cô rồi.
Cô khó khăn lắm mới rút được một tay ra kìm anh lại, thở gấp gáp hỏi anh: “Anh không định ở đây đấy chứ?”
- Không sai! – Phong Ấn đáp gọn lỏn, rồi lại tìm kiếm đôi môi cô, ngón tay cởi từ từ từng cái cúc áo của cô, hoàn toàn không để ý đến sự bối rối của cô.
- Ở đây sao? Giờ đang là ban ngày mà! Phong Ấn, Phong Ấn… ban ngày ban mặt, ngay cả một cái giường cũng không có!
- Có ai quy định nhất định phải ở trên giường đâu, ở đây chẳng có ai làm phiền chúng ta đâu! – Phong Ấn hôn siết lên cổ cô, tay cởi áo khoác và áo sơ mi của cô, luồn tay ra sau lưng cô tháo khuy áo lót, bàn tay to vuốt ve bầu ngực trắng hồng nhô lên của cô.
Lôi Vận Trình đỏ bừng mặt: “Nhưng mà… nhưng mà… đang mặc quân phục mà… cảm giác kì kì!”
- Thế thì cởi ra! – anh vừa nói vừa trượt môi xuống dưới, mơn man nơi mềm mại đó… cơn khoái cảm như một dòng điện truyền khắp cơ thể cô, Lôi Vận Trình chưa từng thấy nhìn thấy sự cuồng nhiệt của anh như lúc này, anh đang rạo rực muốn nuốt trọn cơ thể cô, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn cả lần đó.
- Anh sao thế… - cô thở gấp, không biết phải làm sao!
- Chẳng phải em luôn khao khát có anh ư, giờ sợ rồi à?
- Không phải là em sợ, chỉ là thế này quá… - mặt cô nóng bừng, cố ép chặt người vào anh: “Vào trong xe đi… em không muốn ở đây!”
Phong Ấn tách hai chân cô quặp vào eo mình, bế cô vào ghế sau xe trong tư thế này, sau đó nhanh chóng lột sạch quần áo trên người cô, cởi luôn cả áo ngoài và quần dài rồi nằm đè lên người cô.
Cơ thể Lôi Vận Trình càng lúc càng mềm nhũn dưới sự kích thích của anh, chút lí trí còn sót lại nhắc cô một chuyện quan trọng: “Em… em nhớ ra bây giờ không phải thời kì an toàn!”
Phong Ấn vươn tay ra phía trước, sục sạo một hồi, sau đó lôi ra một cái hộp nhỏ, huơ huơ trước mặt cô.
Đó là bao cao su. Lôi Vận Trình không dám tin vào mắt mình nữa: “Anh đã có ý từ trước rồi hả?”
Phong Ấn mỉm cười đầy tinh quái: “Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ có phụ nữ, yêu cầu được tấn công!”
Lôi Vận Trình không biết tại sao anh đột nhiên lại muốn cô như thế, nhưng cô biết hôm nay cho dù trời có sụp xuống cũng không ngăn nổi anh…
Lục Tự ra ngoài sân kiểm tra tình hình sữa chữa máy bay của mình, rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên đành quay về kí túc.
Vừa đặt chân lên lầu đã nghe thấy có tiếng điện thoại, qua phòng Phong Ấn mới phát hiện tiếng điện thoại truyền ra từ bên trong cánh cửa khép hờ này. Điện thoại đổ chuông rất lâu mà không có người nghe, Lục Tự cảm thấy kì lạ liền gõ cửa:
- Phong Ấn? Tiểu Lí?
Không có tiếng trả lời, Lục Tự vừa bước vào đã nhìn nghe thấy tiếng nước chảy ào ào, trên giường bạn cùng phòng với Phong Ấn là Tiểu Lí có đặt mấy bộ quần áo. Lục Tự chạy vào gõ cửa phòng tắm: “Tiểu Lí? Có điện thoại đấy!”
Cửa phòng tắm hé mở, Tiểu Lí thò cái đầu ướt nhẹp toàn xà phòng ra, mắt nhắm mắt mở nói: “A Lục đại đội trưởng, giúp em nghe đi, em đang tắm!”
- Ok!
Lục Tự vào nghe máy, anh ta chưa kịp mở miệng, đầu bên kia đã vọng lại tiếng khóc nức nở: “Xin chào, cháu muốn gặp Phong Ấn…”
- Cậu ta không có ở đây, ai đó?
Lãnh Lãnh cầm điện thoại, chui trong chăn nói: “Cháu là Lãnh Lãnh, chú là ai?”
- Lãnh Lãnh? – Lục Tự nhíu mày: “Có phải mẹ cháu họ Hạ không?”
Lãnh Lãnh sụt sịt nói: “Chú là ai, sao lại biết mẹ cháu họ Hạ?”
Quả nhiên là đứa bé mà Hạ Viêm Lương dẫn về: “Chú là đồng nghiệp của Phong Ấn, cháu tìm chú ấy có chuyện gì? Chú có thể chuyển lời thay cháu!”
Lãnh Lãnh chu môi hồi lâu rồi nói: “Vậy thì làm phiền chú nói rằng Lãnh Lãnh đã ra viện rồi, sao vẫn chưa đến thăm Lãnh Lãnh, Lãnh Lãnh rất nhớ chú, mẹ cũng rất nhớ chú!”
Con ngươi trong mắt Lục Tự như thu nhỏ lại, liếc nhìn sang phòng tắm: “Được rồi, sau này Lãnh Lãnh đừng gọi đến số này nữa nhé, sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của chú ấy, đợi chú ấy chủ động gọi cho cháu nhé!”
Đặt điện thoại xuống, Lục Tự bỗng thấy nỗi phẫn nộ bùng lên.
Lãnh Lãnh bỏ chăn ra ngồi dậy, nào ngờ nhìn thấy Hạ Viêm Lương đang đứng bên giường, con bé sợ hãi giấu cái điện thoại ra đằng sau, lí nhí nói: “Con không gọi cho bố đâu!”
Hạ Viêm Lương cố nén nỗi chua xót trong lòng, ngồi xuống giường vuốt ve tóc con bé. Cô không tìm thấy điện thoại của mình nên đoán ngay ra là có chuyện gì: “Có phải bố nghe điện không?”
Lãnh Lãnh cúi đầu, khẽ lắc đầu, sau đó òa khóc: “Đã lâu lắm rồi bố không đến thăm con, có phải bố không cần Lãnh Lãnh nữa không?”
Cổ họng Hạ Viêm Lương như nghẹn lại, cô nhét cái máy DV ở đầu giường vào tay con bé: “Không đâu, con nhìn xem, chẳng phải bố từng nói cứ có thời gian thì sẽ đến thăm con sao, chẳng qua bố bận quá đấy mà!”
Lãnh Lãnh ôm lấy cái DV, vừa gạt nước mắt vừa gật đầu, ngày nào con bé cũng phải xem lại cảnh vui đùa của nó với Phong Ấn rồi mới chịu đi ngủ.
Chẳng ai có thể thay thế được vị trí của bố trong lòng con bé.
Lôi Vận Trình chưa bao giờ có cảm giác mình lại giống như một con dê chờ bị làm thịt như lúc này. Toà