XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.

đài truyền hình trường chỉ đơn giản báo cáo lại, đoạn DV Triệu Tử Mặc quay được duy chỉ có hình ảnh mà không có âm thanh, cho nên tổng biên tập đành thông báo với bọn học sinh trong trường rằng nguyên nhân vốn chỉ là do Chu Đại thời gian này đã chịu quá nhiều áp lực mà thôi.
Thực ra bề ngoài là do Cố Thành Ca khuyên ngăn Chu Đại, giúp hắn nhận ra được giá trị của bản thân hắn mới không kết liễu sinh mạng, nhưng vốn dĩ người có tác động mạnh mẽ lớn nhất đến Chu Đại, lại là một người khác.
Là Thi Tiểu Phì.
Tối hôm đó, sau khi Khương Khương, Cố Thành Tây cùng Thi Tiểu Phì chạy đến khu ký túc Phù Tuyết, mà con nhỏ Tiểu Phì sau khi nghe được tin người muốn nhảy lầu tự tử chính là Chu Đại, liền không nói hai lời một mạch xông lên thẳng tầng cao nhất.
Thi Tiểu Phì nói: “Chu Đại, tại sao người anh muốn tỏ tình không phải là em? Nếu như là em, em sẽ rất hạnh phúc mà đồng ý với anh!”
Cho nên, Cố Thành Ca mới nói, Chu Đại là vì sinh ra ý niệm xúc động từ sâu trong tâm khảm, cho nên mới bắt đầu quý trọng lại sinh mạng của mình.
Còn Triệu Tử Mặc, cũng chỉ vì suy nghĩ đến tình cảnh của đám bằng hữu, cho nên chỉ trình lại đoạn hình ảnh có – tính – chất – an – toàn lại cho đài truyền hình trường, chỉ có điều lúc cô phát hiện ra Thi Tiểu Phì đi hẹn hò cùng Chu Đại, nhất thời lên cơn xúc động, liền đi tìm hai mỹ nữ gào rú một phen.
Nhưng mà.
Khương Khương tự hào nói: “Ta biết Tiểu Phì nhất định sẽ có ngày dũng cảm như thế mà!”
Cố Thành Tây bình tĩnh nói: “Cô nàng nên sớm đi tỏ tình mới phải.”
Triệu Tử Mặc cảm thấy cực kỳ kinh hãi: “Các mi sớm đã nhìn ra rồi?”
Khương Khương cùng Cố Thành Tây đồng loạt nhướn mày rồi gật đầu: “Tất nhiên!”
Triệu Tử Mặc: “…”
Trời ạ trời ạ, tại sao cô luôn là người đi sau thời đại a a a???
Lúc này Thi Tiểu Phì mới cười đến mắt ngọc mày ngài đi vào phòng ký túc xá, lập tức nhận ra Triệu đại mỹ nữ đang trưng ra một bộ mặt quái dị nhìn mình, trong khi đó hai vị mỹ nữ còn lại vẫn một bộ ung dung thư thái bất kể chuyện đời.
Hừm hừm hừm, biểu hiện thế kia, ám chỉ đã quá rõ ràng rồi: Thẳng thắn liền được khoan hồng, kháng cự lập tức trị nghiêm!
Vì thế cho nên, Thi Tiểu Phì rất chi là biết điều đưa ra một quyết định sáng suốt, ngay lập tức thẳng thắn kể huỵch toẹt hết mọi chuyện giữa cô và Chu Đại.
Tiểu Phì ngồi một bên mép giường, cười híp mắt nhìn sang Triệu Tử Mặc: “A Mặc, mi còn nhớ chuyện tham gia nghĩa vụ của trường không, vốn dĩ ta định chọn việc dưỡng lão, cuối cùng lại đổi thành bệnh viện tâm thần 318 ấy?”
Triệu Tử Mặc gật đầu, dĩ nhiên cô còn nhớ rõ rồi, lúc đó cô còn cảm thấy tức anh ách trong bụng kia mà.
Vẻ mặt Thi Tiểu Phì thoắt cái đã biến thành tràn ngập ưu thương: “Đó là bởi vì, mẹ ta Tiêu Nhược chính là một bệnh nhân tâm thần.” (~~> A.T: Haiz, trong truyện này ai cũng có gia thế đầy “bất ngờ” là sao nhỉ? O.o)
Triệu Tử Mặc cùng hai vị mỹ nữ không hẹn mà cùng quay sang ngước mắt nhìn nhau, bốn người các nàng vốn cùng chung một phòng ký túc xá, quan hệ cực tốt, chỉ có điều rất ít khi nhắc đến chuyện gia đình…
Thi Tiểu Phì không hề muốn người quen của mình biết được sự thật này, Triệu Tử Mặc dĩ nhiên có thể hiểu được, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến Chu Đại chứ?
Thi Tiểu Phì ngừng lại một hồi lâu thật lâu, sau đó mới cất giọng nói tiếp: “Ba năm trước đây, Chu Đại là sinh viên đại học năm nhất, anh ấy cũng tham gia nghĩa vụ hoạt động trường, cũng lựa chọn nơi đến là bệnh viện tâm thần, và thật trùng hợp, người anh ấy chọn để chăm sóc, lại chính là mẹ ta.”
Nội dung câu chuyện chỉ đơn giản như thế thôi, vẫn là thiếu nữ xinh đẹp Thi Tiểu Phì nảy sinh tình cảm với Chu Đại trước, nhưng Chu Đại lúc đó đã có bạn gái Tùng Dung, cho nên cô nàng chỉ có thể đem mối tình này chôn sâu vào tận đáy lòng, quyết định sẽ chỉ thầm mến hắn ta thôi. Mãi cho đến lúc Chu Đại gặp biến cố lớn, cô nàng mới dám dũng cảm một lần.
Triệu Tử Mặc nhẹ nhàng ôm lấy Thi Tiểu Phì, Khương Khương cùng Cố Thành Tây cũng chạy lại, cứ thế bốn người yên lặng ôm chặt lấy nhau.
Ba người bọn cô quả thực là không nghĩ tới, vị mỹ nữ Thi Tiểu Phì vừa bát quái vừa mê trai, hoá ra lại là một người con gái thiện lương và kiên trì đến vậy…






Bị sét đánh.
Thu – phục – Cố – Thành – Ca!
Triệu Tử Mặc sau khi lãnh nhiệm vụ này do Trịnh Nhược Du giao cho, trong đầu chỉ còn duy nhất một cảm giác kinh hãi. Cái…cái…cái gì? Thu phục? Cái từ này thật là có ý nghĩa nha!!
Thanh âm của Trịnh Nhược Du vẫn đều đều vọng qua điện thoại: “Hãm hại lừa gạt, bức hiếp dụ dỗ, bất luận cô dùng phương pháp gì, cũng phải ép cho bằng được Cố Thành Ca trước khi tốt nghiệp xuất hiện trên chuyên mục “Tiểu hà tiêm tiêm” của chúng ta!” (~~> A.T: ầy, cái Tiểu hà tiêm tiêm này ấy mà, nó là 小荷尖尖. “Hà” (荷) là “hoa sen”, “tiêm” (尖) là nhọn, sắc. Cái chuyên mục này theo như A.T hiểu thì có nghĩa là nói về những người nổi tiếng ấy.)
Hoá ra “thu phục” nghĩa là như vậy a! (~~> A.T: chứ chị mong là cái gì =..=)
Trầm T