Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.
ích Vi cậy mình xinh đẹp, cho nên suốt ngày quấn lấy gửi thư tình cho Cố Thành Ca, không ngờ vị cực phẩm này vẫn trước sau như một không thèm liếc mắt nhìn cô ta lấy một lần.
Sau đó Trầm Tích Vi tham gia vào đài truyền hình trường, trở thành người dẫn chương trình cho chuyên mục Hoạt động đoàn trường, muốn Cố Thành Ca cùng lên sân khấu hợp tác, không ngờ cực phẩm lại lạnh lùng phun ra ba chữ như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô ta: “Miễn bàn đi.”
Sau nữa, Trầm Tích Vi bằng vào sắc đẹp và tài trí của mình, liên tục cố gắng chiến đấu ở các chiến trường “Tiểu hà tiêm tiêm”, cô ta muốn tự mình mời Cố Thành Ca tham gia phỏng vấn, nhưng cuối cùng cũng chỉ nhận được sự lạnh lùng đạm mạc của hắn ta: “Không có hứng thú.”
Hai năm trôi qua, Trầm Tích Vi đối với vị cực phẩm danh bất hư truyền cũng chính vì thế mà không còn ôm bất cứ hy vọng nào nữa. Chỉ là đột nhiên trong một khoảng thời gian ngắn, Cố Thành Ca lại đột nhiên xuất hiện giữa công chúng những hai lần.
Lần thứ nhất chính là chuyện người đời tung tin đồn về Trình giáo sư và Tùng Dung, Cố Thành Ca không biết từ đâu nhảy ra giải quyết hết mọi chuyện; còn lần thứ hai, chính là việc hắn khuyên ngăn Chu Đại vào buổi tối ngày hôm trước.
Hai tin này quả thực như đường rạng đông chiếu rọi trong đêm tối, Trịnh Nhược Du trong thâm tâm bất giác mãnh liệt cảm thấy, có lẽ nào ông trời nhận ra tài năng của Cố Thành Ca bị ém nhẹm như thế là quá phí phạm rồi không, cho nên mới an bài Triệu Tử Mặc giữa lúc này đột nhiên xuất hiện?
Phải nói thêm rằng, người ghi hình lại mọi diễn biến trong cả hai lần Cố Thành Ca ra mặt trước công chúng, đều là đại mỹ nữ Triệu Tử Mặc.
Đến ngay cả Trịnh Nhược Du cũng phải bình tĩnh mà thừa nhận rằng, mặc dù cô ta không nhìn ra được Triệu Tử Mặc có điểm nào thông minh giỏi giang hơn Trầm Tích Vi, nhưng ít nhất về dung mạo xinh đẹp kia, trong cái học viện Phong Đại này có lẽ không ai có thể sánh bằng.
Trong lúc đó, Triệu Tử Mặc lại vẫn một mực cho rằng Trịnh Nhược Du đang uy hiếp mình, cho nên sống chết gật đầu đồng ý. Nghe thiên hạ đồn đại rằng từ trước tới nay chưa ai thuyết phục được Cố Thành Ca, chỉ có điều vị cực phẩm này trong giang hồ được người đời xưng tụng là thần long kiến thủ bất kiến vĩ, cho nên nhiệm vụ hàng đầu bây giờ cô phải làm chính là tìm cho bằng được hành tung của cực phẩm đại bổn tôn. (~~> “Thần long kiến thủ bất kiến vĩ”: chỉ sự bí ẩn, tức “rồng thần chỉ thấy đầu không thấy đuôi”)
Bằng vào dung mạo khuynh quốc khuynh thành của Triệu Tử Mặc, vốn đã có thể đến hỏi thẳng Kỷ An Thần xin số điện thoại của cực phẩm (chỉ cần dựa vào việc cực phẩm đem hồ sơ vụ án quan trong bỏ vào laptop Kỷ An Thần cũng đủ thấy quan hệ giữa hai người này không tầm thường rồi), nhưng mà, cô không muốn.
Lợi dụng sắc đẹp để đạt được một mục đích nào đó, ý nghĩ này thậm chí còn chưa bao giờ xuất hiện trong đầu Triệu Tử Mặc, huống chi Kỷ đại tài tử hôm trước còn trêu chọc lại cô, cô làm sao dám bén mảng đến gần hắn nữa chứ!
Cho nên, lần này Triệu Tử Mặc lựa chọn hai phương pháp nguyên thuỷ nhất: không ngại học hỏi kẻ dưới và ôm cây đợi thỏ.
Mà nói đi cũng phải nói lại, kể từ sau được Trịnh Nhược Du giao cho nhiệm vụ thu phục cực phẩm này, Triệu Tử Mặc ít bị cô ta gọi điện thoại sai khiến làm này làm nọ hẳn, mỗi lúc rảnh rỗi không có tiết học, cô đều xông thẳng tới khoa Luật chạy đông chạy tây hỏi han tung tích Cố Thành Ca, áp dụng triệt để chiêu thức “không ngại học hỏi kẻ dưới”, nhưng mà, thật đáng buồn cho cái sự thực phũ phàng, hiệu quả của phương pháp này lại nhỏ đến không thể nhỏ hơn.
Cực phẩm đúng là đứng ở vị trí quá cao rồi, người học khác khoá thì không quen biết anh, người học cùng khoá lại quá bận rộn ít vãng lai đến nơi này…Thậm chí, phần lớn đám sinh viên cũng mới chỉ nghe người ta đồn về truyền thuyết cực phẩm, chứ mặt mũi thực hư thế nào vẫn còn chưa biết. Lại còn khổ một nỗi, cực phẩm đã khó đánh hơi, đến ngay cả đám người cùng làm việc với anh cũng không thấy tăm hơi đâu.
Chỉ là có một lần Triệu Tử Mặc tình cờ gặp được Kỷ An Thần, vị đại tài tử này chân đi giày da, trên người lại còn khoác bộ quần áo nhìn rất chi là dân tri thức, trông sành điệu vô cùng.
Nhìn thấy hắn, Triệu Tử Mặc phản xạ có điều kiện vội vàng lẩn trốn, không ngờ bị hắn nhanh như chớp chạy ra cản lại.
Kỷ An Thần thở dài một hơi, biểu cảm trên gương mặt trông thảm bại vô cùng: “Triệu Tử Mặc, chẳng lẽ anh đáng sợ như vậy sao?”
Triệu Tử Mặc gượng gạo hắc hắc cười mấy tiếng: “Kỷ đại tài tử, chúng ta chẳng lẽ còn không phải là người dưng sao? Xin anh, anh đứng ở vị trí cao như thế tôi không với nổi.”
Kỷ An Thần nhìn cô, khoé môi xinh đẹp chậm rãi nhếch lên, trông điệu bộ cực kỳ gian xảo tà mị: “Triệu Tử Mặc, em sẽ không cho rằng anh đang theo đuổi em đó chứ?”
Triệu Tử Mặc sửng sốt: “Chẳng lẽ không đúng sao?” Không lẽ, lần trước hắn đùa bỡn cô, cũng chỉ vì muốn đùa chút cho vui thôi à?
Kỷ An Thần đột nhiên bật cười: “Em thật sự hy vọng?”
“Dĩ nhiên không!” Hừ hừ, hắn ta không theo đuổi cô đã là phúc tám đời nhà