Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

g còn sức sống. Triệu Tử Mặc mặt đối mặt với ba vị mỹ nữ, hùng hồn trắng trợn tuyên bố.
Vốn còn tưởng rằng sau khi thề thốt xong sẽ được sự ủng hộ nhiệt liệt của ba vị mỹ nữ, nhưng mà không ngờ, khung cảnh lại đột nhiên yên tĩnh dị thường, chỉ thấy ba vị mỹ nữ đang trân trối nhìn về phía sau cô.
Vẻ mặt Cố Thành Tây lúc này đây bình tĩnh một cách kỳ dị, không cần nghi ngờ gì nữa, vẻ mặt này chỉ được cô nàng trưng ra lúc có chuyện mà thôi, hơn nữa cùng lúc đó, Thi Tiểu Phì cùng Khương Khương cũng không ai thèm mở miệng nói lấy một câu nào, chỉ thi nhau đứng tại chỗ biểu diễn thành ngữ “trợn mắt há mồm” trong truyền thuyết.
Triệu Tử Mặc bất giác cảm thấy, cảnh tượng này với cảnh người ta bị sét đánh, hình như cũng không khác nhau là mấy.
Chỉ là cô vẫn không thể giải thích được, đôi chân vô thức lùi về phía sau hai bước, sau đó, cô đột nhiên phát hiện, đúng là đã có chuyện xảy ra.
Một cỗ khí cực kỳ mãnh liệt bỗng nhiên ập đến từ phía sau lưng, đôi chân cô lúc này đây, hình như đang giẫm lên…
Chân của người nào đó thì phải…
Triệu Tử Mặc dựng cả tóc gáy lập tức kinh hãi mãnh liệt xoay người.
Sau đó, tựa hồ như cô mới chính là người bị sét đánh quay đơ…






Thu phục cực phẩm.
Người nào đó đi một đôi giày màu đen, mấy hàng cúc phía trên của chiếc áo sơ mi màu chàm bị cởi ra, loáng thoáng để lộ một vòm ngực mạnh mẽ và sợi dây nhỏ màu đỏ gắn kèm một hòn ngọc màu bích lục.
Người nào đó dung mạo cực phẩm, đạm mạc mà lạnh lùng, tiêu sái mà đẹp trai, nhìn ở góc độ nào cũng toát lên vẻ thanh nhã tinh tế khiến người đối diện không cách nào cưỡng lại nổi, quả nhiên trời đất này cũng thật biết cách tạo hiền tài, người đó vì thế cũng tự nhiên mà trở thành trung tâm của vũ trụ.
Người nào đó đứng ở một vị trí cao ngất chói lọi liếc mắt nhìn xuống Triệu Tử Mặc, con ngươi đen láy sâu thẳm mà tĩnh lặng như mặt hồ, vừa thâm thuý, vừa nhàn nhạt lại không gợi lên chút sóng nào.
Người nào đó, chính là đối tượng mà Triệu Tử Mặc vừa hứa hươu hứa vượn rằng trong vòng một tháng nhất định sẽ bắt lấy cho bằng được.
Triệu Tử Mặc tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội ngàn vàng này, cho nên lập tức nở một nụ cười vô cùng sáng lạn, liên tiếp gật đầu y như gà mẹ mổ thóc: “Đúng vậy đúng vậy, là em định mời anh ăn cơm a, chuộc lỗi cho lần em bắt anh phải giả vờ làm bạn trai em trước mặt Chu Đại đó…”
Vẻ mặt Cố Thành Ca vẫn bất động như cũ, đôi môi chỉ nhàn nhạt nhếch lên: “Vậy đi thôi.”
Triệu Tử Mặc rốt cục cũng hiểu thế nào gọi là “thụ sủng nhược kinh”, vừa mừng vừa sợ: cực phẩm không lẽ nào lại dễ dàng đồng ý như thế chứ??? (~~> “thụ sủng nhược kinh”: đột nhiên được sủng ái đâm ra sợ ấy)
Cố Thành Ca còn đang xoay người định đi, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, đôi mắt chăm chú nhìn vào ba vị mỹ nữ vẫn còn đang ngơ ngẩn đứng đó.
Chỉ có Cố Thành Tây biết, vị anh trai ruột thịt ruột thịt này là đang nhìn cô, hơn nữa lại đột nhiên gặp nhau ở chỗ này, anh trai cô rất có thể muốn tìm cô có việc nha…
Trong thâm tâm Cố Thành Tây, giờ đây cô đang chờ đợi Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì bị sét đánh một lần nữa. (~~> A.T: ừm, ở chương trước vốn cũng là sét đánh, nhưng lúc đang edit chương đó A.T nghĩ để điện giật sẽ có vẻ hay hơn, nhưng “điện giật” ở đây lại không hợp lắm, cho nên A.T sửa lại rồi )
Được tận mắt chiêm ngưỡng cảnh tượng người ta bị sét đánh quả thực là quá sung sướng hả hê đi, cũng giống như lúc hai vị mỹ nữ biết được Tiêu Sở Diễn đích thực là bạn trai của Cố Thành Tây cô vậy đó.
Mà lần này, không chỉ có hai vị mỹ nữ, A Mặc cũng rất có khả năng sẽ bị sét đánh nha!
Nhưng mà, tình huống Cố Thành Tây đang âm thầm mãnh liệt mong đợi, lại không hề xuất hiện.
Triệu Tử Mặc không thèm để ý đến ai, híp mắt cười giới thiệu theo thứ tự: “Đây là ba vị mỹ nữ cùng phòng với em, Thi Tiểu Phì, Cố Thành Tây và Khương Khương.”
Đôi mắt đen trầm của Cố Thành Ca quét qua một lượt trên người các nàng, sau đó giơ tay ra trước mặt Thi Tiểu Phì, khẽ mỉm cười “Chào em.”
Thi Tiểu Phì giờ phút này hồn đã bay lên mây, những tia thần trí còn sót lại không ngừng thúc giục cô nàng vươn móng vuốt ra mãnh liệt chụp lấy bàn tay của đại thần cực phẩm mỹ nam: “Chào anh chào anh, em là Thi Y Nỉ.”
Hừ, A Mặc thúi, ăn gan hùm mật gấu gì lại dám đứng trước mặt cực phẩm giới thiệu biệt danh của cô cơ đấy!
Mặc dù rất “không nỡ xa rời” nhiệt độ bàn tay của Cố Thành Ca, nhưng Thi Tiểu Phì vẫn rất chi là biết điều mà lưu luyến buông tay ra, hơn nữa rất chi là giữ vững hình tượng thục nữ, mỗi lời nói mỗi hành động mỗi nụ cười của cô nàng đều cố gắng hết sức che đậy bản chất biến thái mê trai vốn đã ăn sâu vào máu của mình.
Dĩ nhiên rồi, Thi Tiểu Phì bổn cô nương đây dù có mê trai đến cỡ nào cũng làm sao có thể chảy nước miếng ròng ròng trước mặt cực đại mỹ nam được cơ chứ! Cho nên Tiểu Phì nhà chúng ta giờ phút này quang minh chính đại đứng trước mặt Cố Thành Ca, mặc dù lòng tràn đầy vui sướng cùng hư vinh nhưng trên mặt lại làm ra vẻ ta đây th