Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1668 lượt.
vai cô, đem cô ôm sát vào trong ngực mình, anh chỉ hận không thể nuốt luôn cô vào bụng, hận không thể cùng cô hòa chung làm một.
Triệu Tử Mặc ngay lúc bắt đầu đã không có sức lực chống đỡ, mặc anh bắt nạt, mặc anh cướp đoạt, mặc anh đòi hỏi cô đều không thể kháng cự. Có điều A Mặc là một đứa trẻ học hỏi rất nhanh, sau hai lần kinh nghiệm, cô đã có thể đáp lại anh một cách thuần thục hơn.
Nhưng làm như vậy lại càng kích thích anh, khiến cho động tác của anh càng thêm bùng phát, tựa như giông bão ngày hè không hơn không kém.
Sau khi mưa tạnh gió ngừng, Triệu Tử Mặc phải mất một lúc mới hít thở thông thuận được như cũ, không chịu nổi nữa đành mở miệng thương lượng: “Cực phẩm, anh có thể mỗi lần… ừm… ngắn hơn chút chút được không?”
Cố Thành Ca tận lực giữ cho biểu cảm trên mặt mình vẫn một mực thản nhiên: “Em không thích sao?”
Triệu Tử Mặc: “Tất nhiên không phải.”
Cố Thành Ca: “…”
Triệu Tử Mặc: “Mỗi lần anh… ừm… em đều có cảm giác như đứng bên vách núi dựng đứng cao ngàn trượng, vừa kinh tâm động phách, vừa cảm thấy… sợ.”
Nghe cô nói vậy, đôi mày Cố Thành Ca liền khẽ nhíu.
Anh làm cô sợ…
Triệu Tử Mặc cúi đầu xuống bổ sung thêm: “… Bởi vì em không cách nào thở nổi.” Nếu thời gian dài quá, bị ngạt thở chết thì biết làm sao!
Cả người Cố Thành Ca dãn ra, áp lực dường như cũng tiêu tan hết.
“A Mặc ngốc.” Một lần nữa anh lại kéo cô vào lòng: “Để anh dạy em.”
Thế là, người nào đó lại tiếp tục lâm vào tình trạng như đứng bên vách đá, cảm giác kinh tâm động phách cứ chực trào ra, điểm khác duy nhất lúc này là, bấy giờ đã có kẻ dạy cô phải thở thế nào, cho nên sự sợ hãi cũng dần dần biết mất.
Sau khi truyền giáo xong, đáy mắt Cố Thành Ca vì thỏa mãn nên không tránh khỏi việc sáng hơn ngày thường.
Anh gọi: “A Mặc.”
Người nào đó vẫn còn mơ mơ màng màng: “Ừm?”
Cố Thành Ca: “Em phải thông cảm cho anh.”
Triệu Tử Mặc: “Ứ?”
Cố Thành Ca: “Khi lũ lụt ập đến thì thường như thế nào?”
Này này này, sao tự nhiên lại mang vấn đề tầm cỡ lớn như thế ra hỏi chứ!
Triệu Tử Mặc đáp: “Lũ ập đến thì không thể chống đỡ, khó có cách nào dừng nó lại.”
Khuỷu tay vẫn đang đặt trên tay lái, Cố Thành Ca quay sang nhìn cô, đôi mắt khẽ chuyển: “Cho nên, anh đã rất kiềm chế rồi.”
Triểu Tử Mặc: “…”
Rốt cục thì cô cũng hiểu.
Nhưng mà, cái sự ‘vô cùng kiềm chế’ của anh cũng đủ khiến cho cô chao đảo điêu đứng thế kia, nếu như không kiềm chế nữa, chẳng biết thảm cảnh sẽ ra sao!
Thế là cô liền hỏi thẳng: “Vậy lúc nào thì anh mới không phát lũ?”
Cố Thành Ca nghiêm trang đáp: “Lúc không gặp em.”
Triệu Tử Mặc cố gắng trấn tĩnh, hỏi: “Cho nên, anh vì muốn dùng lũ nhấn chìm em, mới đến đây sao?”
Cố Thành Ca đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt vuốt cằm: “Có thể cho là như vậy.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Đột nhiên cô mãnh liệt cảm thấy, trong tương lai, cuộc sống chao đảo thất thần như lúc này đây là rất có triển vọng.
Yên tĩnh chốc lát, Triệu Tử Mặc mới vội vàng mở cửa xe: “Em còn phải lên lớp nữa.”
Cố Thành Ca gật đầu: “Ừ.”
Triệu Tử Mặc nhận được ân chuẩn của anh, lập tức xuống xe.
“A Mặc.”
Cố Thành Ca bỗng nhiên lên tiếng gọi, anh nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt anh lóe lên những tia sáng rực rỡ, chân thành mà ấm áp, đôi mắt ấy, cô trước nay chưa từng thấy bao giờ.
Anh nói: “Anh cũng không rõ lúc nào thì bắt đầu rung động, nhưng có thể khẳng định, người rung động trước là anh.”
Triệu Tử Mặc nhìn anh, nhất thời ngây ngẩn cả người, đôi mắt anh lúc này hệt như những vì sao sáng lấp lánh giữa bầu trời đêm, một lúc lâu sau, cô mới vỡ lẽ, hóa ra anh đang trả lời câu hỏi cô vẫn thắc mắc bấy lâu.
Dần dà, trong lòng cô cũng hiểu ra, cực phẩm thông minh là vậy, nhất định anh biết, cô vẫn còn cảm thấy tiếc nuối vì đã chủ động tỏ tình trước, cho nên anh mới nguyện ý trả lời, để tìm lại sự thăng bằng trong lòng cô.
Triệu Tử Mặc xấu hổ cúi đầu, trong lòng vẫn thấy cảm động không thôi.
Cổng Tây lúc này yên tĩnh lạ thường.
Cho đến khi Cố Thành Ca lên tiếng nhắc nhở: “Đến giờ lên lớp rồi, em đi mau đi.”, Triệu Tử Mặc mới chợt ngẩng đầu.
Không hiểu sao dũng khí từ đâu ập tới, cô bật thốt lên: “Sáng mai anh đến đón em nha.”
Đôi mắt xinh đẹp lóe ra những tia ngượng ngùng, cô vội vàng nói tiếp: “Chúng ta hẹn hò đi!”
Nói xong, không đợi anh kịp phản ứng, cô lập tức chạy đi lấy xe quay trở vào trường.
Từ lúc nào đã bắt đầu rung động.
Rốt cuộc là từ lúc nào, anh bắt đầu rung động trước cô…
Đến tận mười giờ đêm hôm đó, Cố Thành Ca mới phát hiện ra, sau khi anh rời khỏi trường, trong đầu vẫn cứ quanh quẩn lởn vởn mỗi câu hỏi đó.
Đứng trên ban công hóng gió đêm, từng đợt gió nhẹ dịu dàng mơn man, anh lại bắt đầu sửa sang lại suy nghĩ của mình.
Chẳng phải là giáng sinh đêm đó bình thủy tương phùng (*), dù sao thì, lúc ấy cô vẫn còn nhỏ tuổi, còn anh đang bận vùi sâu vào đau khổ khôn nguôi. Tại thời điểm đó đối với anh mà nói, cô cùng lắm cũng chỉ là một vị khách qua đường, cho dù sau tố