Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.

ên là một con dã thú, mà mình thì chính là một con thỏ trắng nhỏ xui xẻo tội nghiệp dưới móng vuốt của anh. "Buông ra buông ra! Cầm ——"
Không, không thể nói cầm thú nữa, anh căn bản là không bằng cầm thú.
Giang Thiệu cũng cảm thấy mình càng ngày càng trở nên cầm thú theo như lời của cô. Cô càng giãy dụa càng loạn uốn éo anh lại càng muốn khi dễ cô hù dọa cô. Nếu Diệp Tiểu An có thể bình tĩnh một chút sẽ phát hiện thật ra Giang Thiệu không làm gì cả. Nhưng bắp thịt cứng rắn của anh lại dán chặt lấy cô, hai chân của cô bị ép buộc vòng qua hai bên eo anh, chỗ nhạy cảm thỉnh thoảng đụng phải hung khí dưới quần anh trong khi giãy giũa. Nghe thấy tiếng hít thở hơi nặng nề của anh, Diệp Tiểu An sợ đến tóc co lại.
. . . . . .
Tả Trí không ngờ mình sẽ thấy một màn bốc lửa sexy như vậy, Giang Thiệu ở trần đưa lưng về phía mình, chỉ mặc một cái quần ngủ, sau lưng có mấy vết cào xanh tím, một đôi chân của cô gái mập mờ kẹp hai bên hông anh ta, đường cong chân còn rất xinh đẹp. Còn có một cái đầu nhỏ đen thùi lùi nằm ở trên vai anh.
Ừ, một tư thế rất kích tình. Không đợi anh cảm thán xong, đã nhìn thấy chủ nhân cái đầu kia ngẩng đầu lên, lộ ra một đôi mắt, mà đôi mắt đó thì không thể nào quen hơn nữa!
Hai tay của Tả Trí bỗng chốc nắm chặt, sắc mặt chợt trầm xuống, bờ môi mím lại.
Nhìn thấy Tả Trí, Diệp Tiểu An cương cứng như tảng đá trong ngực Giang Thiệu, Giang Thiệu không cần nhìn cũng biết người phía sau là ai.
Tả Trí lạnh lùng nhếch khóe miệng, "Ai có thể giải thích cho tôi đây là chuyện gì xảy ra?"
Giang Thiệu để Diệp Tiểu An xuống, mà Diệp Tiểu An nhìn thấy biểu tình dọa người này của Tả Trí thì theo bản năng rụt một cái ra sau lưng Giang Thiệu. Cử động rất nhỏ này khiến sự tức giận của Tả Trí tăng vọt cấp tốc. Anh siết chặt quả đấm, thầm đếm năm giây ở trong lòng mới mở miệng.
"Diệp Tiểu An, tôi không ngờ cô là người phụ nữ như thế!"
Trong lòng Diệp Tiểu An căng cứng, "Em không phải! Anh đừng hiểu lầm! Em không có làm chuyện gì có lỗi với anh!"
"Cô không phải cảm thấy giải thích dưới tình huống này quá mức yếu ớt sao?" Tả Trí nói với Diệp Tiểu An nhưng tầm mắt lại nhìn chằm chằm Giang Thiệu. "Người khác nói tôi có thể không tin, nhưng mà tôi lại không có biện pháp không tin mắt của mình!"
"Em không có!" Diệp Tiểu An thở hốc vì kinh ngạc, chạy tới kéo áo Tả Trí. "Tả Trí anh phải tin em, là Giang Thiệu ——"
"Cô đủ rồi Diệp Tiểu An!" Tả Trí bóp chặt cổ của Diệp Tiểu An không cho cô nói tiếp. Diệp Tiểu An chưa bao giờ cảm thụ sự thô lỗ này từ trên người anh, anh bóp chặt giống như đó không phải là cổ của cô.
Giang Thiệu không nhìn nổi anh ta làm thế với Diệp Tiểu An, muốn tiến lên ngăn cản, Tả Trí tựa hồ ngờ tới ý đồ của anh nên đã vác Diệp Tiểu An lên vai trước một bước. "Tôi không giết cô ta đâu! Con mẹ nó anh chờ tôi ở đây!"
Nói xong khiêng cô vào phòng.
. . . . . .
Diệp Tiểu An bị anh vứt trên ghế sofa, đầu óc té ông ông tác hưởng. Tả Trí rất tức giận, cảm giác bị phản bội cơ hồ đốt cháy anh. Anh đè nén tâm tình, cố gắng hít sâu.
Diệp Tiểu An bò dậy kéo tay của anh, vừa định nói chuyện thì môi đã bị anh chặn lại. Tả Trí nâng mặt của cô lên, sâu sắc nhìn cô, trong đôi mắt có mãnh liệt đợt sóng. "Tôi chỉ hỏi cô một vấn đề, thành thật trả lời tôi."
Diệp Tiểu An gật đầu, mà Tả Trí lại cơ hồ cắn nát hàm răng mới hỏi ra miệng.
"Hai người lên giường chưa? Không phải nhất định ở trên giường! Ghế sa lon, trong xe, thậm chí con mẹ nó hành lang cũng được! Cô và Giang Thiệu. . . . Đã làm chưa! Diệp Tiểu An, đừng gạt tôi."
". . . . . ." Vấn đề này giống như ngàn vạn cây gai cùng bắn về phía cô, trong lòng đau đớn mãnh liệt. Cơ hồ trong nháy mắt này nước mắt của Diệp Tiểu An bỗng chốc chảy xuống, rơi vào trên mu bàn tay của Tả Trí không tiếng động lan ta.
Tả Trí nhắm mắt lại, thanh âm vô lực thê lương. "Đây chính là đại biểu đã làm." Anh rũ tay xuống, tựa hồ vẫn không dám tin, nhìn cô gái này nói "Giang Thiệu là anh tôi, cô không biết à?. . . ."
Thật ra thì anh có rất nhiều lời muốn nói, rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng sau khi lấy được đáp án này thì những chuyện khác đều không còn ý nghĩa.
"Không phải như anh nghĩ, là anh ta uống rượu say rồi. . . Anh ta cưỡng ép em. . . ." Diệp Tiểu An che miệng khóc không kềm chế được.
Tả Trí cười gượng hai tiếng, "Cưỡng ép cô? Cho nên tối đó cô mới báo cảnh?"
Thấy cô gật đầu, lửa giận của Tả Trí càng thêm không khống chế được, mãnh liệt đạp ghế sa lon một cước, sức lực lớn đến mức đạp ghế sa lon ra nửa thước, chân ghế sa lon ma sát ra tiếng vang chói tay ở trên sàn nhà. Bỗng dưng, tầm mắt của anh bị món đồ vốn nằm ở dưới ghế sa lon hấp dẫn.
Đó là bản ký họa Diệp Tiểu An làm mất từ sau chuyện kia, cô cũng sắp quên. Tả Trí khom người nhặt lên, cô muốn ngăn cản đã không kịp.
Mở ra liền thấy bức vẽ nửa người của một người đàn ông, mặc dù ngũ quan không được khắc cặn kẽ, lại cực kỳ giống Giang Thiệu. Tả Trí liếc Diệp Tiểu An một cái, lật qua trang kế tiếp, Tả Trí nhất thời cười lên.
"Tả Trí anh nghe em gi


XtGem Forum catalog