Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
a tiếng."
Tả Trí cười cười, nhìn thấy một đống chiến lợi phẩm của cô liền tiện tay lật mấy cái, lông mày nhướng lên. Ơ, vẽ thật cay, thật đúng khẩu vị của anh.
Nghiêng mắt nhìn xuống chút nữa. . . . Ánh mắt sáng lên, nhất thời hưng phấn. "Bản kỷ niệm trân quý của Ám Chiến? Em lấy ở đâu ra?"
Diệp Tiểu An hô to không ổn trong lòng, quên giấu đi. "A, em đi nộp bản thảo đó mà, nhìn thấy trên giá sách của biên tập có liền lấy tới."
Tả Trí kéo Diệp Tiểu An qua cuồng hôn khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu của cô. "Tiểu Diệp Tử thật hiểu người."
Diệp Tiểu An không được tự nhiên mím môi, vội vàng đổi đề tài, chỉ vào đầu vai anh nhíu cái mũi nhỏ lại. "Anh lêu lộng với ai, áo sơ mi lại bị dính bẩn?"
Hai chữ lêu lổng làm Tả Trí chột dạ, vội cúi đầu xem, phía trên quả nhiên dính một vết màu. Anh nhíu mày, lập tức nhớ lại làm sao bị. Hôm nay Trần Dao đi tham gia hôn lễ của chị em, cố ý thay một bộ đầm ngắn mỏng màu trắng nhạt, dáng người có lồi có lõm và bắp chân thon dài làm Tả Trí nổi lòng háo sắc, dám không biết xấu hổ quấn cô ăn một "bữa ăn nhanh" trên ghế sofa.
Dính trên áo sơ mi của anh chính là son môi của Trần Dao, nhất định không cẩn thận bị dính vào lúc đó.
"Đúng vậy." Tả Trí cũng không dám để cô nghiên cứu dấu này quá nhiều, thuận thế cởi nút áo ra ném vào máy giặt quần áo. Khi quay về lại phát hiện Diệp Tiểu An đang ngồi sững sờ cắn móng tay, anh đi qua đè cô xuống giường. "Suy nghĩ cái gì vậy bảo bối?"
Anh lõa thân trên nằm trên người Diệp Tiểu An, chỉ số mập mờ nhất thời thăng lên một cấp. Vậy mà Diệp Tiểu An lại không đỏ mặt thẹn thùng giống thường ngày, chỉ bình tĩnh nhìn anh. Cặp mắt to trắng đen rõ ràng nhìn đến Tả Trí sợ hãi trong lòng.
Tả Trí nâng cằm của cô lên, cúi đầu xuống. "Em có biết, dưới tình huống này nhìn một người đàn ông như vậy chính là một loại ám hiệu không?"
Anh thở một ít khí nóng lên cánh môi của Diệp Tiểu An, cô lại cảm thấy lạnh. Cô không nói lời nào, đầu Tả Trí càng ngày càng thấp, sắp hôn đến cô.
"Tả Trí."
"Hả?"
"Anh có phải . . ." Diệp Tiểu An nuốt nước miếng, không biết là khẩn trương hay là sợ.
"Cái gì?" Tả Trí đặt câu hỏi thật nhỏ, đồi núi nhỏ trước ngực cô khẽ lên khẽ xuống theo hô hấp, lại khiến anh cảm thấy rất mê người.
"Chúng ta quen nhau lâu như vậy, anh đã bao lâu chưa từng làm chuyện đó?"
Tả Trí ngẩn ra, trong lòng rối rắm, bởi vì không biết trả lời như thế nào. "Em cứ nói đi? Vẫn không cho anh đụng còn hỏi anh vấn đề này?"
Anh cho một đáp án, lập lờ nước đôi Diệp Tiểu An hơi nâng môi lên. "Vậy là anh cấm dục hai năm rồi?"
". . . . . ." Vấn đề này lại sắc bén hơn, Tả Trí hoặc là không làm, đã làm thì làm đến cùng, chợt hôn xuống. Phản ứng đầu tiên của Diệp Tiểu An là kháng cự, nhưng cô nhịn xuống. Tả Trí thở nhẹ hôn gương mặt của cô, vành tai. "Em quyến rũ anh?"
Diệp Tiểu An làm một quyết định, tay xoa gương mặt đẹp của Tả Trí. "Sinh nhật anh là ngày mai, ngày đó em ăn mừng với anh được không?"
Tả Trí khó xử, Trần Dao cũng đã đặ chỗ ở nhà hàng rồi. "Chỉ sợ anh sẽ làm thêm giờ ——"
"Buổi tối ngày mốt, anh đừng đi nhé."
Tim của Tả Trí đập thình thịch, anh không nghe lầm chứ? Đến phiên anh khẩn trương mà hưng phấn nuốt nước miếng, thận trọng hỏi thăm. "Đừng đi là có ý gì?"
"Chính là như anh nghĩ." Diệp Tiểu An ngại ngùng cười, ôm vai anh ghé vào lỗ tai anh nhỏ giọng tăng thêm một câu. "Ở lại qua đêm."
Tả Trí trầm mặc chốc lát, ôm cô lộn mấy vòng ở trên giường, thanh âm mang theo dục vọng bị đè nén. "Diệp Tiểu An em muốn cho anh chết có phải hay không!"
Diệp Tiểu An vùi ở trong ngực anh, ánh mắt tối lại.
Cuộc sống có lúc như một trò đùa, cuộc sống có lúc đầy bí ẩn. Cho nên chắc chắn kết cục sẽ được công bố vào ngày hôm đó.
Tối Hôm Nay Bị Cúp Điện
Ngày mai là sinh nhật của Tả Trí, anh dứt khoát đẩy đi bữa tiệc của đám bạn bè xấu kia, lần đầu sầu não vì sinh nhật của mình. Sau khi an bài tốt hành động lùng bắt băng lừa gạt một công ty điện tín quốc gia, Giang Thiệu đi về chỗ ngồi, hung hăng đá Tả Trí một cái ở dưới mặt bàn. "Tả đội, nói ý kiến của cậu một chút, có bổ sung gì không?"
Tả Trí đang mất hồn lập tực hít khí mạnh, lại không thể phát tác, bàn tay len lén đưa xuống dưới xoa xương đùi, thái độ nghiêm túc. "Tôi không có ý kiến, cứ làm theo anh nói."
Giang Thiệu nhìn anh một cái, tắt đèn chiếu tuyên bố tan họp. Chờ những người khác giải tán hết, Giang Thiệu mới chậm rãi bắt đầu thu xếp đồ đạc. "Ngày mai cậu phải vất vả rồi, khuya về nhà dọn dẹp một vài thứ."
Tả Trí nháy mắt mấy cái, rất mờ mịt, "Dọn dẹp cái gì?"
Tả Trí trừng mắt nói không ra lời, nhưng Giang Thiệu nói rất đúng, anh không có lý do không đi.
Chờ Tả Trí đi rồi, Giang Thiệu ngồi một mình ở trong phòng họp trống rỗng. An bài Tả Trí đi trước đánh trận đầu cũng không phải anh cố ý thiên vị, Tả Trí từng tiếp xúc ngắn ngủi với cảnh sát Philippines, cho nên phái cậu ấy đi cũng là chuyện rất tự nhiên.
Giang Thiệu biết nguyên nhân khiến Tả Trí phâ