Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

nh tay quá sớm và quá độ, nhất là cổ tay phải, để tránh tạo thành tiếc nuối cả đời. Lúc Giang Thiệu từ trong phòng đi ra lại không thấy Diệp Tiểu An vốn nên chờ ngoài hành lang bệnh viện. Anh bấm số điện thoại của Diệp Tiểu An, "Em lại chạy đi đâu?"
"Anh khám xong rồi? Tôi lập tức trở lại."
Trong phòng vệ sinh, Diệp Tiểu An cúp điện thoại, nghĩ ngợi chốc lát vẫn là ném que thử nghiệm trên tay vào thùng rác, vội vã chạy từ lầu phụ khoa xuống.
Giang Thiệu nhìn thấy Diệp Tiểu An chạy bộ từ xa tới, lanh chanh láu táu đụng phải một cô y tá ôm đống tài liệu, tài liệu rớt đầy đất. Cô vội ngồi chồm hổm xuống nhặt, liên tục nói xin lỗi, nghịch ngợm le lưỡi.
Giang Thiệu khẽ nhếch miệng, mái tóc của Diệp Tiểu An đã dài không ít, lọn tóc cũng từ từ tản ra. Cô trở nên khang khác, vẻ hoạt bát trên người đã ít đi mấy phần, nụ cười phai nhạt, ánh mắt vốn sáng ngời cũng có vẻ ảm đạm đi, chỉ có bản lãnh gây chuyện không có thoái hóa.
"Đã làm gì?" Giang Thiệu lau mồ hôi mỏng chảy ra trên trán cô, Diệp Tiểu An mở nắp nước suối mượn tư thế uống nước né tránh tay của anh. "Học Lôi Phong (chiến sĩ Cộng Sản vĩ đại, toàn tâm toàn ý phục vụ cho dân) làm việc tốt, một ông cụ không biết đóng tiền ở đâu, tôi thấy mắt ông ấy không tốt, không tiện xếp hàng nên giúp cho ông ấy." Chỉ sợ Giang Thiệu hỏi tới, cô vội vã đổi đề tài.
"Bác sĩ nói thế nào? Lần mắc mưa đó có ảnh hưởng vết thương của anh không?"
Giang Thiệu làm sao không nhìn ra cô cố ý tránh né sự đụng chạm của mình. "Gặp mưa không có vấn đề, chủ yếu dùng sức quá độ thôi."
Dùng sức quá độ?
Phụt ——
Diệp Tiểu An phun một ngụm nước ra ngoài, sặc đến ho khan. Anh dùng sức quá độ chẳng lẽ là tạo thành vì ngày hôm đó ôm hôn cô? "Đáng đời!"
Giang Thiệu cười cười, "Buổi trưa ăn ở ngoài đi, em muốn ăn cái gì?"
"Gì cũng được, tôi không có khẩu vị." Diệp Tiểu An đóng nắp bình không hứng thú lắm. Gần đây nhìn thấy thứ gì đều không có khẩu vị, dạ dày thường không thoải mái, thỉnh thoảng còn có cảm giác buồn nôn.
Diệp Tiểu An cắn môi, lo lắng trong lòng càng mở rộng ra.
Ngày hôm qua lật lịch mới đột nhiên nhớ lại kinh nguyệt của cô bất tri bất giác đã ngừng gần hai tháng. . . .
Hai người cuối cùng chọn một tiệm mì, mỗi người gọi một tô mì sốt tương giải quyết bữa trưa. Diệp Tiểu An không có khẩu vị nên ăn không được bao nhiêu. Cô lựa hết mấy cục thịt trong bát ra cho vào dĩa nhỏ không hế đụng tới.
"Không hợp khẩu vị sao? Hay là không thoải mái?" Giang Thiệu thấy vậy không khỏi cau mày. Diệp Tiểu An mặc dù gầy nhưng lại là loại phụ nữ có thể há to miệng uống rượu há to miệng ăn thịt, hoàn toàn khác với loại phụ nữ nghiêm khắc khống chế ăn uống như Cận Thanh.
"Ăn thật ngon, tôi là phụ nữ mà, phải chú ý dáng người." Diệp Tiểu An sợ anh nhìn ra cái gì, lại gắp mấy cục thịt trở về.
"Em không cần chú ý đâu, cứ ăn như trước thôi, dù sao em ăn cũng không mập." Giang Thiệu không tiếng động cười lên, "Một chén đủ cho em ăn không?"
Diệp Tiểu An nhai mì trong miệng, trừng mắt nhìn anh. Theo hiểu biết của cô đối với Giang Thiệu, anh nhất định không phải đang khen vóc người mình đẹp, mà là căn bản không có chú ý. "Ông chủ, thêm một tô mì sốt tương nữa, cho ít thịt thôi!"
"Mới vừa rồi nên trực tiếp gọi tô lớn, gọi tô nhỏ làm chi." Giang Thiệu cầm đũa luyện tập gắp đậu phộng, nhưng gắp hạt đậu nhỏ kia mấy lần cũng không thành công. Diệp Tiểu An cười khúc khích, xấu xa thuận lợi gắp đi hạt đậu phộng, rồi ăn hết ở trước mắt anh.
"Anh không tàn phế thế chứ?"
Giang Thiệu cam chịu thổi một hơi, "Không đến mức đó."
"Còn không đến mức? Đậu phộng cũng có thể khi dễ anh rồi." Diệp Tiểu An lên tiếp gắp đậu ăn để khoe khoang, hành động ngây thơ khiến Giang Thiệu cảm thấy buồn cười.
Anh đổi đũa sang tay trái, gắp lên năm hạt đậu quơ quơ ở trước mắt cô. "Chỉ cần anh muốn, không có việc gì không làm được, hơn nữa anh và em đều thuận tay trái."
Diệp Tiểu An kinh ngạc, cũng đổi sang tay trái cầm đũa, nhưng nhiều nhất chỉ có thể gắp lên hai hạt, có chút thất bại. Lại chợt nhớ tới cái gì, ngẩng đầu kỳ quái nhìn anh. "Sao anh biết tôi thuận tay trái? Bình thường tôi đều dùng tay phải."
Giang Thiệu khẽ nhếch miệng, "Chuyện anh biết còn nhiều nữa."
"Cố ra vẻ thần bí!" Diệp Tiểu An khinh thường lườm anh một cái.
"Ví dụ như em rất dữ dằn khi vừa thức."
"Cái đó ai cũng biết có được hay không?"
"Ừ, chỉ là có một loại phương pháp đánh thức em mà không làm em thức giận, là mở nhạc cho em nghe."
". . . . . ."
"Em không ăn cà rốt chín, ăn sống."
"Anh rốt cuộc xem lén bao nhiêu trang nhật ký của tôi?!"
"Trong nhật ký của em viết cả mấy chuyện này?"
Diệp Tiểu An cắn đũa suy nghĩ: hình như không có.
Cúi đầu ăn mì một lát, chỉ chốc lát sau lại dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn anh. "Vậy làm sao anh biết chứ?"
Giang Thiệu dừng động tác lại, đường cong khóe miệng càng có vẻ ý vị sâu xa. "Anh nói thế cũng đúng à? Âm nhạc khiến tâm tình người ta thoải mái, cũng có hiệu quả đánh thức nhiều người, phần lớn con gái đều không thích ăn cà rốt."