Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
mất trong bóng đêm, Trần Dao không khỏi quay đầu lại hỏi Tả Trí. "Chuyện gì xảy ra? Diệp Tiểu An rốt cuộc có quan hệ với ai trong hai anh? Anh ấy che chở giúp anh hay anh che chở giúp anh ấy?"
Đôi tay Tả Trí siết chặt vào nhau, vô lại cười lên. "Xem em nói này, đừng kéo anh vào, dù sao không phải người phụ nữ của anh, người nào không biết vợ anh là Trần đại mỹ nữ, anh và vợ anh yêu thương lẫn nhau, lẫn nhau yêu thương."
Trần Dao buồn cười, thân thể mảnh mai từ phía trước chui ra chỗ ngồi phía sau nhào tới trong ngực anh, đôi tay ôm cổ anh. "Hôn một cái."
Tả Trí cười xấu xa, "Phát tình? Vậy cũng phải trở về, phong thủy học nói trên xe ngăn cản đường tiền tài."
"Ít nói nhảm." Trần Dao nũng nịu, kéo cổ anh xuống nhiệt tình hôn lên.
Hôn mãnh liệt xong, tròng mắt của Trần Dao nhộn nhạo, phong tình vạn chủng khiến Tả Trí mê mệt nhìn một lúc lâu. Nhưng Trần Dao mới vừa chui về chỗ tài xế ngồi thì nét mặt lúc trước của Tả Trí liền tiêu tán bảy tám phần. Càng quái dị là trên đường trở về hai người không nói thêm câu nào nữa.
Trần Dao làm bộ không nhìn thấy cảm xúc hết sức đè nén trong mắt của anh, mà Tả Trí thì tại không ngừng thuyết phục mình trong lòng, vừa rồi bóng người chạy qua chạy lại đung đưa dưới lầu nhà Giang Thiệu không phải Diệp Tiểu An.
Nhất định không phải.
. . . . . .
Giang Thiệu về đến nhà, trong nhà tối đen. Diệp Tiểu An không có ở đây. Anh đợi một lát thì thấy hơi lo lắng, liền lấy điện thoại di động ra bấm số của cô, nhưng vẫn không ai nghe.
Anh đang gọi lại thì Diệp Tiểu An mặc đồ thể thao chợt mở cửa ra.
"Trễ như vậy em còn đi đâu?" Giang Thiệu hỏi cô, Diệp Tiểu An ngồi dưới đất cởi dây giày, mới vừa cởi ra một chân đã dừng lại.
"Tôi đi ra ngoài chạy bộ tìm linh cảm, nhìn thấy Tả Trí và. . . . vợ anh ta." Diệp Tiểu An cúi đầu, gương mặt cô đơn và đau lòng rơi vào trong mắt Giang Thiệu có chút chói mắt.
Giang Thiệu đi tới ngồi xổm xuống trước người của cô, dùng tay phải hoạt động bất tiện cởi dây giày ra giùm cô. "Sau đó thì sao?"
"Không có sau đó." Diệp Tiểu An đẩy tay Giang Thiệu ra, đá rơi giày ra, chạy rầm rầm đi, lại nhốt mình ở trong phòng.
Giang Thiệu ở phòng tắm cầm vòi hoa sen cẩn thận tránh ra vết thương để tắm gội, hơi chút dùng sức vết thương sẽ đau. Giang Thiệu to gan suy nghĩ nếu như Diệp Tiểu An chịu giúp anh tắm thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Bị ý tưởng không thiết thực của mình chọc cười, mà trong đầu lại không tự chủ được hồi tưởng lại cảm giác hôn cô còn có. . . . Đêm phá thân của cô.
Anh say nhưng trí nhớ vẫn còn ở, nhất là cảm giác chặt chẽ cực hạn và ấm áp mềm mại.
. . . . . .
Chỉ chốc lát sau, Giang Thiệu quả quyết tắt nước nóng mở nước lạnh ra cọ rửa bụng dưới.
Bởi vì anh rất cam chịu phát hiện, thân thể mình có phản ứng.
Vậy mà kích động mới vừa biến mất, Diệp Tiểu An ở bên ngoài chợt mãnh liệt gõ cửa phòng tắm.
"Giang Thiệu, anh tắm mau lên, tôi có việc tìm anh."
Tiếng nước chảy hòa lẫn với thanh âm của cô, nghe vào thật không rõ. Con ngươi màu đen của Giang Thiệu dính vào mấy phần sắc thái đẹp mắt.
Ừ, thật ra thì anh. . . . Cũng có chuyện muốn tìm em. . . .
Những Thứ Xa Xôi Như Từng Quen Biết
Giang Thiệu thay quần áo xong ra ngoài, Diệp Tiểu An đang ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách cau mày tỏ vẻ đang cực khổ suy nghĩ.
"Tìm anh có chuyện gì?" Anh cầm khăn lông lau tóc còn ướt, ngồi vào bên cạnh cô.
Diệp Tiểu An không nhìn anh mà là hít một hơi thật sâu, giống như rất khó mở miệng. "Tôi đã. . . ."
"Hả?" Giang Thiệu đợi thật lâu cũng không nghe thấy nửa câu tiếp của cô.
Cô nói không mạch lạc, nước mắt từ giữa kẽ tay trào ra, trong lòng hoang vu không có một ngọn cỏ. Những lời này cô thật không muốn nói ra, cô không phải người thích oán trách. Có lẽ là bởi vì mấy lời ngày đó, có lẽ là tới nay vẫn chưa nhận ra được mình đã có thói quen lệ thuộc vào ai đó, tóm lại lần này cô thật không nhịn được. Giống như dõi mắt toàn thế giới chỉ có người bên cạnh có thể nghe cô bày tỏ.
Nếu như nói hiện tại có ai hiểu cảm thụ của cô, người kia nhất định là Giang Thiệu. Anh an tĩnh nghe cô run rẩy nói từng chữ, nhìn cô đè nén mà khóc, gắt gao nhịn, quật cường không chịu phát ra âm thanh, thân thể co rút thành một cục. Giống như con thú nhỏ bị thương, rõ ràng tất cả mọi người thấy được vết thương của cô nhưng vẫn còn cực lực che giấu.
Từ trên người của cô giống như thấy một con người khác của mình, nhưng anh không khóc, mắt của anh cho tới bây giờ đều khô sáp. Anh là người đàn ông chỉ đổ máu không đổ lệ, đã nắm giữ được kỹ năng quan trọng nhất của bộ đội đặc chủng, chính là làm sao bảo vệ mình và không bại lộ mình.
Rơi lệ thế nào, anh chưa từng học.
Hôm sau Diệp Tiểu An dùng hai mắt sưng húp đi đến bệnh viện kiểm tra với Giang Thiệu. Tố chất cơ thể của anh khác hẳn với người thường, đã khôi phục năm sáu phần rồi, nhanh hơn người thường một chút, tình huống tương đối lạc quan.
Bác sĩ dặn dò anh không thể sử dụng cá