Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.

"Giang Thiệu! Anh thật là đáng ghét đấy!" Diệp Tiểu An hơi mất hứng, lại hơi mất mác. Lời nói của Giang Thiệu khiến cô nhớ lại một người. Người kia đã bị chôn trong lòng cô thật lâu, mà lúc nãy có một lúc cô cho rằng Giang Thiệu chính là người đó.
Cô len lén nhìn Giang Thiệu, nhớ lại ngày đầu tiên gặp gỡ, lúc nghe được thanh âm của anh thì trong lòng chợt lóe lên cảm giác đã từng quen biết. Mặc dù cô cảm thấy khả năng này rất thấp. Thật ra thì thời gian qua ở chung Giang Thiệu không chỉ một lần cho cô ảo giác này: hình như hai người từng gặp nhau ở đâu đó, hoặc là bọn họ vốn đã biết nhau.
Cho nên sẽ lệ thuộc vào anh, cũng là bởi vì cảm giác quen thuộc như có như không này.
"Vậy anh đoán thêm chút, lúc thức dậy tôi thích nghe nhạc gì nhất, cho anh hai lựa chọn: The Blue Danube và nhạc nhẹ Schubert." Diệp Tiểu An đâm mì trong bát, không ôm hy vọng hỏi.
Giang Thiệu cầm khăn giấy lau khóe miệng, giương mắt sâu sắc nhìn cô, mặt mày cong lên chậm rãi cho cô đáp án. "Nhạc nhẹ Schubert."
Lạch cạch.
Đôi đũa trong tay Diệp Tiểu An rơi lên bàn, không dám tin nhìn anh. "Anh. . . ."
Giang Thiệu lau nước sốt dính bên miệng cô, nhéo nhéo cằm cô. "Anh lại đoán đúng?"
Diệp Tiểu An coi thường cử động thân mật của anh, tầm mắt thẳng tắp theo dõi anh, cố gắng từ trong đó tìm kiếm cái gì. Giang Thiệu cũng không tránh, hào phóng cho quan sát.
"Em biết không? Nhà tâm lý học đã làm một thí nghiệm, nam nữ nhìn thẳng vào mắt ba giây có thể sinh ra tình cảm, nhìn thẳng vào mắt năm giây có thể đi vào giai đoạn hôn nhân, tám giây có thể khiến trình độ ái mộ nhau lên cao 7%, độ yêu thích lên cao 11%, mà độ thân mật. . ."
Cái bàn trong tiệm ăn nhanh rất nhỏ hẹp, Giang Thiệu chậm rãi nghiêng người tới, nắm cằm của cô vuốt ve, khẽ nghiêng đầu. "Độ thân mật có thể tăng vọt 45%, em tin không?"
Anh dựa vào quá gần, gần đến có thể nghe thấy tiếng hít thở. Trong con ngươi như đá Hắc Diệu mơ hồ lóe lên ánh sáng đẹp mắt, không nói rõ được.
"Không tin." Diệp Tiểu An có mấy phần hốt hoảng, nhưng không cách nào thu hồi tầm mắt.
Giang Thiệu tiếp tục chậm rãi tới gần, giọng nói càng trầm thấp. "Anh không tin, chúng ta nghiệm chứng xem sao?"
"Nghiệm chứng thế nào?" Tim Diệp Tiểu An đập thình thịch, suy nghĩ đã sớm dừng lại hơn phân nửa, cơ hồ muốn chạy trối chết. Nhưng Giang Thiệu không cho cô cơ hội, tinh chuẩn mà kiên định hôn vào môi cô.
"Chính là như vậy."
. . . . . .
Buổi trưa ánh mặt trời thật ấm áp, người đi đường ngang qua nơi này không hẹn mà cùng nghiêng đầu thưởng thức đôi nam nữ gần cửa sổ hôn nhau ngọt ngào, rồi cười trong lòng.
Còn có một người nhìn thấy, lửa giận trong lòng kịch liệt cháy lên, một màn kia làm ánh mắt và tim anh đau nhói, lý trí và ẩn nhẫn trong nháy mắt sắp mất hết.
Anh không biết cái gì đang đụng mạnh vào tim mình, chỉ cảm thấy cả người cơ hồ nổi điên!






Chẳng Lẽ Mang Thai?
Đèn xanh đã nổi, xe phía sau liên tiếp nhấn còi ra hiệu nhưng Tả Trí lại hồn nhiên không biết, cặp mắt nhìn chằm chằm hai người đang hôn nhau ở cửa sổ phía trước. Không ai dám so tài với xe cảnh sát, chỉ trừng tròng mắt đi vòng qua.
Cấp dưới đi cùng xe cảm thấy kỳ quái, vỗ vai anh. "Đèn xanh rồi Tả đội, đi đi? Oh? Đó không phải là Giang đội sao?" Cấp dưới nhìn lại theo tầm mắt của anh, một người đã nhận ra người đàn ông kia là đội trưởng Giang của họ.
"Há, thật không nhìn ra, Giang đội bình thường có tiếng cũng có miếng, thì ra ở trước mặt con gái lại gấp gáp thế, thân thiết cũng không tìm chỗ bí ẩn, nơi công chúng làm sao hoạt động thuận lợi được! Dưỡng thương thật là dễ chịu. Hay là mình đi xuống chào hỏi với Giang đội?"
"Cậu rãnh quá nhỉ? Ngày mai cậu bắt đầu đi làm chuyên cần cả tháng đi." Tả Trí trầm mặt dạy dỗ một câu, một chân đạp ga tăng tốc rời đi. Nhìn nữa anh sợ mình sẽ làm ra cái chuyện gì xung động.
Diệp Tiểu An.
Trong mắt Tả Trí nổi lên các loại chân tình không thể thành lời.
"Tả đội, có việc rồi !" Cấp dưới gọi điện thoại thông báo anh xuất cảnh, Tả Trí đáp một tiếng, lúc đứng dậy động tác dừng một lát, sau đó thuận tay ném khung hình vào trong ngăn kéo khóa lại.
Mặc dù Diệp Tiểu An đồng ý Giang Thiệu chăm sóc anh đến khi khỏi hẳn, cũng đã bắt đầu len lén tìm nhà để thuê.
Giang Thiệu từ lúc bị thương liền ngừng luyện công cường độ cao mỗi buổi sáng, một thời gian trôi qua cả người liền khó chịu, luôn muốn hoạt động một lát. Hôm nay mới vừa làm xong mấy động tác vận động đơn giản, liền nghe thấy chuông cửa vang lên.
Kêu mấy tiếng Diệp Tiểu An nhưng không ai trả lời, cũng không biết nha đầu này đi đâu rồi?
Giang Thiệu tiện tay kéo cái khăn lông lau mồ hôi đi mở cửa, không ngờ người ngoài cửa là Tả Trí.
Giang Thiệu nghiêng người cho anh đi vào, lỗ mũi bén nhạy ngửi thấy được một mùi làm người ta nôn mửa. "Mùi máu tươi trên người cậu quá nồng."
"Mới có vụ án, trong ký túc xá nữ của một công ty có chín nữ công nhân mới bị chặt chết, máu chảy thành sông rồi." Vụ án có tính