Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

ngừng tăng lên, Hiểu Vụ không muốn nói chuyện với anh.
Mạnh Dịch Nam nhìn qua cửa xe ô tô, nhìn về bãi đỗ xe của công ty Lộ Hiểu Vụ, một bóng dáng quen thuộc xuát hiện trong tầm mắt, Cảnh Hạo. Mạnh Dịch Nam hai mắt híp lại, thẳng tắp nhìn chằm chằm Cảnh Hạo đang đứng cạnh một chiếc xe màu lam crv. Nhớ tới Chung bình vừa nói với anh trong điện thoại, tâm chậm rãi buộc chắt, ánh mắt mang theo hàn băng, Chung bình nói với anh buổi chiều hôm nay nhìn thấy Lộ hiểu Vụ cùng một người đàn ông cao gầy từ trong bệnh viện đi ra, đi một chiếc xe màu lam crv. Thì ra, người đàn ông kia chính là Cảnh Hạo!



Yêu anh sẽ tin tưởng anh


Mạnh Dịch Nam cầm lấy di động gọi lại cho Lộ Hiểu Vụ, nhưng đường dây vẫn bận. Hiểu Vụ, em rốt cục có chuyện gì giấu anh? Tay Mạnh Dịch Nam căng thẳng, dùng sức nắm chặt điện thoại, đột nhiên tay vung lên, ở trong xe ném điện thoại di động thật mạnh, phát ra thanh âm rất lớn. Mạnh Dịch Nam dùng sức giẫm một cái, xe phát ra thanh âm bén nhọn, sưu một tiếng rời đi!
Lúc này, Hiểu Vụ đang kiên nhẫn ứng phó với mẹ, “Mẹ, con hai ngày nay không rảnh, chờ lúc nào rảnh sẽ đi lấy kết quá. Được, được, con đã biết. Mẹ, con bây giờ còn có việc, khi nào rảnh sẽ gọi lại cho mẹ a.”
Lộ mẹ gọi điện thoại quan tâm kết quả kiểm tra của cô, Hiểu Vụ trong lòng loạn một đoàn, tuyệt đối [chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu'>. Nếu làm cho mẹ biết tình huống của cô, cô có thể đoán được, phản ứng đầu tiên của mẹ là nhíu mày, sau đó dùng thanh âm vô cùng kinh ngạc nói, “Là con không thể sinh?” Cô sợ mẹ gây áp lực cho mình.
Lộ Hiểu Vụ vội vã xông lên nhà Minh Quyên ở tầng 15, sau khi ly hôn cô ấy vẫn ở một mình.
Leng keng leng keng, tiếng chuông lo lắng, trong lòng lo lắng, Lộ Hiểu Vụ suy nghĩ Minh Quyên có phải không về nhà? Nếu ở nhà, sao lâu như vậy không thấy động tĩnh?
A, Minh Quyên lạnh lùng cười khẽ, khóe miệng nhẹ dương lên thành một hình cung, ánh mắt khẽ nhắm hướng về phía TV. “Anh ta thật đúng là săn sóc tỉ mỉ.”
Minh Quyên trong lòng cười khổ, sớm đã biết Cảnh Hạo đối với Hiểu Vụ cảm giác không đơn giản, nhớ lại những lần anh ta lơ đang hỏi thăm chuyện về Hiểu Vụ trước đây, cô nên biết. Nhưng là, cô luôn khuyên chính mình, Hiểu Vụ đã kết hôn, Cảnh Hạo cũng biết, anh sẽ không, vậy cô còn có cơ hội!
Hiểu Vụ nhìn Minh Quyên trên mặt lạnh lùng, trong lòng thu lại đau nhức, tay cầm trụ tay cô nhẹ lay động, “Chị họ, chị tin tưởng em, em cùng anh ta tuyệt đối chuyện gì cũng không có! Thật sự!”
Minh Quyên ánh mắt chưa ấm, khóe miệng thản nhiên mở, “Em không nghĩ, anh ta chưa chắc không nghĩ.” Cảnh Hạo có tâm với Hiểu Vụ, chẳng lẽ Hiểu Vụ một chút cũng không phát giác, không, Hiểu Vụ biết, nhưng là cô nghĩ mình né tránh rất khá. Hiểu Vụ luôn cố ý vô tình tạo cơ hội cho Minh Quyên cùng Cảnh Hạo, cố gắng chặt đứt ý tưởng trong đầu Cảnh Hạo. Nhưng hiện tại vì cái gì bọn họ lại gần như vậy, gần gũi làm cho Cảnh Hạo nghĩ khác.
“Chị họ, em… Em nghĩ Cảnh Hạo đã ở cùng một chỗ với chị.” Hiểu Vụ biết Cảnh Hạo cùng Minh Quyên có qua lại, liền nghĩ anh ta đã bắt đầu tiếp nhận Minh Quyên, mà sự quan tâm của anh ta chẳng qua là vì cô có mối quan hệ đặc biệt kiểu khác. Ngày hôm cô qua rất rối loạn, trong lòng tất cả đều là về con của Dịch Nam, căn bản không quan tâm tới ý nghĩ của Cảnh Hạo, cũng không đếm xỉa tới Cảnh Hạo ở bên người cô sẽ có ý khác. Nếu, cô biết, cô tình nguyện một mình thương tâm cũng tuyệt đối sẽ không gặp anh ta!
“Chị cũng đã cho rằng bọn chị đã bắt đầu.” Minh Quyên chuyển mắt qua, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt mang theo ẩn ẩn chỉ trích. Hiểu Vụ trong mắt ngẩn ra, tâm chậm rãi thu nhanh, Minh Quyên là thực để ý tới Cảnh Hạo, cặp mắt trong suốt kia chứa đựng nỗi đau trong lòng, giống nhau như năm đó cô ấy vì anh rể họ trước kháng cự trong nhà, như vậy dũng cảm lại như vậy ủy khuất. Minh Quyên luôn luôn trong tình yêu trước mặt không chỗ nào sợ hãi, chỉ cần tập trung, cô liền không cách nào bứt ra được, cho nên, cô thường chịu tổn thương nặng nhất!
“Chị họ, thực xin lỗi.” Hiểu Vụ đau lòng dùng sức ôm Minh Quyên, vì cô, cô ấy nhất định đã phải nhân nhượng Cảnh Hạo, phụ nữ kiêu ngạo như cô vậy, nếu không phải vì yêu, cô tội gì đâu? Hiểu Vụ thật sự tự trách mình, cô không nên làm Cảnh Hạo sinh ra ảo tưởng, cô phải nên tránh xa anh ta.
Minh Quyên trên vai Hiểu Vụ chậm rãi nhắm mắt lại, đem đau xót lấp lại, trách cô có ích lợi gì đâu? Đàn ông phạm lỗi, phụ nữ sao phải đau khổ làm khó nhau? Minh Quyên hai tay nhẹ nhàng một vòng, ôm Hiểu Vụ.
Một hồi lâu, hai người mới chậm rãi buông ra. Minh Quyên cô đơn cười nhẹ, “Em đối với đàn ông rất không phòng bị, em rể họ xem ra phải hi sinh một chút a.” Nên nói cô là đơn thuần hay ngốc nghếch, đàn ông có ý đồ cô đều làm như không nhìn tới? Mạnh Dịch Nam như thế nào có thể yên tâm về cô đâu?
Nhắc tới Mạnh Dịch nam, Lộ Hiểu Vụ tâm lại trầm xuống, cô có phải hay không luôn làm anh đau đầu?
“Chị họ, đàn ông có phải luôn muốn có con không?” Lộ Hiểu Vụ kinh ngạc mở miệng hỏi.
“Muố