Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

n a, nằm mơ cũng muốn, ít nhất chồng trước của chị là như vậy.” Minh Quyên ánh mắt khinh thường.
“Em cũng muốn, em cũng muốn có con, thật sự muốn.” Hiểu Vụ ánh mắt định thẳng, miệng cúi đầu lầm bẩm. Từ khi nhìn đến Đinh Đinh Đang Đang, cô liền khát vọng cực độ có một đứa con, con lớn lên sẽ giống Dịch Nam.
“Hiểu Vụ,” Minh Quyên nhìn biểu tình ngẩn ngơ của Hiểu Vụ, trong lòng buồn bực, “Em còn trẻ, khẳng định sẽ có a.” Cô đang lo lắng cái gì? Chẳng lẽ nhà họ Mạnh thúc giục cô?
“Hy vọng sẽ.” Hiểu Vụ ánh mắt bừng tỉnh tơ nhện, nhìn xem Minh Quyên trong lòng không khỏi lo lắng.
“Hiểu Vụ, em có chuyện gì?” Minh Quyên rất hiểu cô, cô em họ nhỏ bé này rất thích đem mọi chuyện chôn trong lòng, một mình chống đỡ, cho dù gặp đại khổ, cô cũng đều nghĩ chỉ một mình gánh vác.
Hiểu Vụ nâng lên mắt, nhu nhược nhìn phía Minh Quyên, “Em… Không có việc gì.”
“Hiểu Vụ, em không cần làm cho người ta lo lắng, có chuyện gì cứ nói ra! Em rốt cuộc làm sao vậy?” Minh Quyên 100% xác định, Hiểu Vụ nhất định đã xảy ra chuyện! Mắt cô sợ hãi nhìn làm cho người ta vô cùng lo lắng! Minh Quyên dùng sức nắm vai đang kinh hoàng của vô.
“Chị họ,” Hiểu Vụ nhìn nhìn, đột nhiên bổ nhào vào trong lòng Minh Quyên, thanh âm nghẹn ngào đứng lên, “Em chỉ là muốn có con.” Nước mắt không thể ức chế trào ra hốc mắt, cô chính là muốn có cục cưng của Dịch Nam.
“Hiểu Vụ, Hiểu Vụ,” Minh Quyên bị dọa, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lưng Hiểu Vụ trấn an, “Đừng khóc, đừng khóc, có chuyện gì nói cho chị họ, ngoan.”
Hiểu Vụ thật vất vả ngừng khóc, Minh Quyên chậm rãi nâng mặt cô lên, lo lắng hỏi, “Rốt cuộc sao lại thế này?”
Hiểu Vụ đem bệnh của mình nói cho Minh Quyên, còn nói chính mình tính gạt Dịch Nam, lặng lẽ bỏ đi đứa nhỏ. Minh Quyên vừa nghe liền nóng nảy, “Em ngốc a! Việc này như thế nào một mình em có thể gánh vác, nhất định phải nói cho Dịch Nam.”
Hiểu Vụ dùng sức lắc đầu, “Em không nghĩ làm cho anh ấy cũng đau khổ.”
“Hiểu Vụ, em không nói cho cậu ấy, về sau cậu ấy biết, còn đau khổ hơn. Hơn nữa, em mà nghỉ làm chuyện ấy, cậu ấy như thế nào khả năng không biết? Chẳng lẽ em định làm cho cậu ta một tháng không chạm vào em?” Minh Quyên nghĩ liền cảm thấy buồn cười, cô như thế nào có khả năng giấu được chồng mình.
“Em… Em có thể tìm lấy cớ.” Hiểu Vụ sắc mặt ngẩn ra, đúng vậy, cô như thế nào không nghĩ tới này, nên lừa anh như thế nào?
“Hiểu Vụ, em đừng ngây thơ như vậy. Phụ nữ phá thai, một tháng cũng không thể cùng phòng, em không cho chồng chạm vào em, cậu ta còn không hoài nghi em có người khác a?” Minh Quyên ngón tay dùng sức chỉ đầu cô, cô em họ này a, có khi thật sự là quá mức đơn thuần.
“Em chuyển về nhà là được.” Hiểu Vụ mếu máo, nhất định có biện pháp .
“Em vì cái gì không muốn nói cho Mạnh Dịch Nam” Minh Quyên bình tĩnh nhìn Hiểu Vụ.
“Em… Không hy vọng anh ấy mới biết chuyện có con, lại phải đau lòng đối mặt sẽ mất đi nó.” Hiểu Vụ cúi đầu, ngón tay rối rắm giao cùng một chỗ.
“Hiểu Vụ, em không phải sợ cậu ấy đau lòng, em là sợ chính mình đau, đúng hay không?” Thanh âm Minh Quyên bình tĩnh vang lên.
Hiểu Vụ đột nhiên ngẩng mặt, khiếp sợ trừng hướng Minh Quyên, đầu không có cảm giác nhẹ lay động.
Minh Quyên khóe miệng cười khẽ, tiếp tục nói, “Em sợ cậu ấy biết em không có khả năng sinh con, sợ cậu ấy không cần em, có phải hay không?”
Hiểu Vụ thân thể không khỏi lui về phía sau, dựa lên sô pha, sắc mặt trắng bệch, không phải, không phải.
“Đúng thế đi! Em sợ cậu ấy không cần em, cho nên em mới tính giấu diếm chuyện này, muốn chính mình giải quyết, chờ khi tốt rồi sẽ vì cậu ấy sinh con. Vĩnh viễn cũng không cho cậu ấy biết sự thật khả năng sinh của em không tốt đúng hay không?”
Lộ Hiểu Vụ miệng lẩm bẩm, liều mạng lắc đầu phủ nhận chỉ trích của Minh Quyên. Cô…… Chính là không dám cho anh biết.
“Hiểu Vụ,” Minh Quyên một tay kéo cô qua, bức cô đối diện chính mình chính mình, “Em như vậy thực ích kỷ, biết không? Em cũng không yêu Mạnh Dịch Nam, em muốn sinh đứa con cho cậu ấy, chỉ để hoàn thành tâm nguyện của mẹ em, cũng vì muốn âu yếm đứa nhỏ, vậy em cần gì phải sinh đâu?” Minh Quyên trong lòng cười khẽ, chính mình bởi vì không nghĩ sinh con mà bị đàn ông vứt bỏ, Hiểu Vụ cũng là vì sinh đứa nhỏ mà lừa gạt người thân nhất bên người.
“Không phải như thế, em… Là thật muốn sinh con vì anh ấy.” Hiểu Vụ cứng họng, không biết nên phản bác Minh Quyên như thế nào.
“Em ngay cả chuyện phá thai cũng gạt cậu ấy, cái này gọi là yêu? Vợ chồng trong lúc này việc tin tưởng nhau cũng không có, sao có thể cùng nhau dưỡng dục con?” Minh Quyên nhớ tới chồng cũ vì đứa con, cư nhiên sau lưng cô ôm người phụ nữ khác, loại đau này cô biết. Nếu, lúc trước chồng cô cũng có thể cùng cô nói chuyện, hoặc làm cô mềm hóa hơn một chút. Mà anh ta vì bức cô đi vào khuôn khổ, lại cùng mẹ chồng diễn vừa ra Song Hoàng, kết quả, diễn giả thành thật. Hôn nhân của bọn họ cũng hoàn toàn xong đời! Minh Quyên từng tan nát cõi lòng thống khổ, nếu bọn họ trong lúc đó không bức cô, bọn họ làm gì đến mức này?
Vợ chồng a, khó nhất chính


Polaroid