XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.

là tín nhiệm tin tưởng lẫn nhau, nếu tín nhiệm đều mất đi, hôn nhân cũng liền chân chính đi vào phần mộ. Hiểu Vụ, hiện tại chính là còn chưa hoàn toàn tín nhiệm Mạnh Dịch Nam, cho nên cô mới sợ hãi, muốn chạy trốn. Cô không thể làm cho Hiểu Vụ cùng sai như vậy được, bởi vì cô biết Mạnh Dịch Nam không giống chồng mình, bọn họ hẳn là sẽ thật sự hạnh phúc.
“Em không yêu chồng em?” Minh Quyên dùng sức bắt lấy vai Hiểu Vụ.
“… Yêu.” Hiểu Vụ nhẹ gật đầu, ánh mắt chậm rãi thanh minh. Từ khi biết thân thể mình khác thường, lời nói của mẹ như u linh nhắc nhở cô, phụ nữ không thể sinh chính là không hoàn chỉnh. Cô chỉ cần nghĩ đến lúc Dịch Nam biết cô không có khả năng sinh con, sẽ biểu lộ ánh mắt thất vọng, lòng cô hung hăng thu lại, một cỗ sợ hãi không hiểu bò đầy toàn thân. Cô không nghĩ sẽ bị anh ghét bỏ.
“Yêu thì nên cho cậu ấy biết, hai người cùng nhau đối mặt, mới nghiêm túc chính yêu nhau.” Minh Quyên mỉm cười cổ vũ cô, “Hiểu Vụ, em nên học cách tin tưởng cậu ấy.”
Hiểu Vụ nhìn Minh Quyên ánh mắt kiên định, sợ hãi trong lòng tiêu tán một chút, Dịch Nam vẫn là muốn cô tín nhiệm anh. “Thật sao?”
“Phụ nữ nên cho đàn ông cơ hội đau lòng, nếu cậu ấy không thể che gió chắn bão cho em, hắn là kẻ bỏ đi. Đàn ông luôn như vậy.” Minh Quyên đột nhiên cười, trong mắt ôn nhu nhược thủy, bản thân cô chính là quá mạnh mẽ, không hiểu được thế nào là nhượng bộ, cho nên mới thất bại thảm hại.
Hiểu Vụ trên mặt chậm rãi nở nụ cười, Mạnh Dịch Nam thật là như vậy, anh thích nhất giọng nói của cô mềm mại cầu anh. Cô không nên cướp đoạt cơ hội phát huy bản lĩnh đàn ông của anh, anh nên vì cô mà tâm phiền ý loạn đúng không? Ai kêu anh là chồng của cô!
Minh Quyên nhìn Hiểu Vụ trên mặt cười, trong lòng cũng cười!
Mạnh Dịch Nam bất an ngồi trong thư phòng, ngón tay càng không ngừng đánh lên mặt bàn, ánh mắt thường nhìn về hướng đồng hồ trên máy tính, đã muốn 8 giờ rưỡi, Hiểu Vụ còn không có trở về. Rốt cuộc có nên gọi điện thoại cho cô không? Mạnh Dịch Nam phiền lòng dùng sức lưng dựa vào ghế dựa, nghĩ vẻ mặt cổ quái hôm qua của Hiểu Vụ, nghĩ Chung Bình nói nhìn thấy cô cùng Cảnh Hạo từ bệnh viện đi ra, trong lòng liền khó có thể bình tĩnh. Bọn họ vì cái gì đi bệnh viện? Chẳng lẽ Hiểu Vụ sinh bệnh? Cảnh Hạo chính là trùng hợp tiện đường đưa cô đi? Nhưng cô sinh bệnh vì cái gì không nói cho anh? Lại nguyện ý cho một người đàn ông mơ tưởng cô đi cùng? Bọn họ trong lúc đó thật sự chuyện gì cũng không có?
Mạnh Dịch Nam bị vô số nghi vấn trong lòng hành hạ như có lửa đốt, mà Hiểu Vụ mãi không thấy về, cũng làm cho lo lắng trong anh không ngừng tăng lên. Hiểu Vụ, nếu em thực sự có chuyện, vì cái gì không muốn cùng anh nói? Vì cái gì chúng ta mãi mãi không thể thẳng thắn với nhau? Chẳng lẽ, vô luận chúng ta thân thể thân mật cỡ nào, em vẫn không để anh đi vào trái tim em sao?
Mạnh Dịch Nam rốt cục ngồi không yên, cầm lấy cái chìa khóa xe, liền hướng cửa lớn đi, anh muốn đi đón Hiểu Vụ. Anh không thể chịu được chính mình ở nhà miên man suy nghĩ, còn nghĩ thêm nữa, anh nhất định phát điên!
Mạnh Dịch Nam đi giày, dùng sức đẩy cửa ra, nhấc chân đang muốn hướng ra phía ngoài, thân thể lại đột nhiên đứng lại!
Lộ Hiểu Vụ rõ ràng đứng ở ngoài cửa, trong tay cầm cái chìa khóa, cô đã trở lại!
Hai người cứ như vậy ngây ngốc đối diện, trên mặt đều tràn ngập kinh ngạc.
“Em… đã trở lại.”
“Em đã về.”
Hai người đồng thời mở miệng, vẫn xấu hổ như cũ.
Vẫn là Mạnh Dịch Nam lấy lại tinh thần đầu tiên, tay lôi kéo, đem Hiểu Vụ kéo vào trong phòng.
Cửa vừa đóng, Mạnh Dịch Nam đột nhiên quay lại ôm, dùng sức đem Lộ Hiểu Vộ ôm trong ngực. Lực đạo cường đại kia làm cho Hiểu Vụ hô hấp đột nhiên căng thẳng, thiếu chút nữa sặc, cô một chút không thể động đậy, chỉ có thể tùy ý cánh tay anh ôm càng nhanh, thẳng đến khi bị anh hoàn toàn khảm vào trong ngực. Hiểu Vụ dán tại ngực anh, thật sâu ngửi hương vị chỉ thuộc về anh, hương hoa nhài giặt quần áo quen thuộc, nhẹ nhàng khoan khoái lạnh nhạt, hỗn loạn xen lẫn mùi thuốc lá thản nhiên, tất cả có thể làm cô cảm thụ thật sâu sự ấm áp. Cô chưa bao giờ giống như thế này lưu luyến ôm ấp của anh, Dịch Nam, em đã trở về.
Mạnh Dịch Nam chậm rãi buông nhanh cô ra, nhìn mắt cô trong suốt, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, anh thật sự là vô dụng. Vừa rồi còn đầy ngập oán khí, một khắc kia nhìn thấy cô hoàn toàn tan thành mây khói, anh không nghĩ sẽ truy vẫn cô cùng Cảnh Hạo vì sao ở cùng nhau, cũng không muốn chỉ trích cô giấu diếm. Việc này không quan trọng, quan trọng là, cô đã trở lại, khi chờ đợi của anh đến cực hạn, cô đã trở lại!
Mạnh Dịch Nam cười thật sâu, “Anh đang chuẩn bị đi đón em.”
Hiểu Vụ nhìn anh trong mắt như trút được gánh nặng, trong lòng chậm rãi cảm động, nơi cổ họng ướt át, nuốt không trôi, có loại tư vị ê ẩm ở trong miệng bao phủ trái tim. Anh nhất định đã chờ đến nóng vội, ngay cả mắt đều chờ đỏ. Hiểu Vụ nhẹ nhàng mở miệng, “Dịch Nam, em có chuyện muốn nói với anh.”
Lộ Hiểu Vụ quyết định không hề sợ hãi, không hề né tránh, cô nếu ngay cả dũng k