Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
ban công bên cạnh xem sắc mặt cô.
Lộ Hiểu Vụ trong lòng buông lỏng, khóe miệng hơi nhếch lên, một tia cười khổ, cảm ơn anh ta, hiện tại cô cười không nổi.
Cảnh Hạo vừa thấy biểu tình của cô, biết cô trong lòng có chuyện.
“Nhẫn kim cương của cô rất đẹp.” Cảnh Hạo nhìn chằm chằm vào ngón tay đeo nhẫn cưới của cô, đột nhiên thốt ra một câu.
Lộ Hiểu Vụ sửng sốt một chút, mỉm cười, đây là Mạnh Dịch Nam mua cho, cô cũng thực thích. “Cảm ơn.” Nghĩ đến Mạnh Dịch Nam, trong lòng lại bắt đầu phiền muộn, bọn họ nếu không kết hôn thật tốt, vẫn nói chuyện yêu đương, vẫn thản nhiên tưởng niệm.
“Tan tầm xong có rảnh không?” Cảnh Hạo đứng thẳng, hướng cô cười sáng lạng.
Lộ hiểu Vụ trong lòng căng thẳng, anh ta muốn làm cái gì? Trừng mắt nhìn anh ta.
“Có thể hay không mời cô đi giúp tôi không?” Cảnh Hạo cười ý càng đậm.
Lộ Hiểu Vụ nghe xong anh ta giải thích, thế nhưng không có cự tuyệt anh ta!
Mạnh Dịch Nam, Chồng tôi!
Edit: Linh Tinh Lung Tung
Beta: hana
Sau khi tan tầm, Lộ Hiểu Vụ ngồi trên xe Cảnh Hạo, cùng nhau rời khỏi công ty.
Cô hôm nay chưa gọi cho Mạnh Dịch Nam, chính là chỉ nhắn tin đến tối mới về, nhưng chưa thấy hồi âm. Lộ Hiểu Vụ trong lòng thoáng lạnh, anh vẫn còn tức giận.
“Có muốn về nhà nói một tiếng không?” Cảnh Hạo liếc mắt nhìn bộ dáng không yên lòng của cô, nhợt nhạt cười.
Minh Quyên lôi kéo Hiểu Vụ hướng bên cạnh, “Anh ta muốn tự mua?”
Hiểu Vụ gật gật đầu, “Ân, Cảnh quản lí nói nhẫn kim cương của em không sai, cũng muốn chọn một cái tặng người.” Minh Quyên vừa nghe chau mày, “Tặng ai?” “Em đâu biết?” Lộ Hiểu Vụ không nghĩ bát quái, cái này là việc riêng tư của lãnh đão, cô không tính hỏi thăm.
“Em rể không có nhà?” Minh Quyên buổi chiều vừa nghe nói Lộ Hiểu Vụ đưa Cảnh Hạo đến chọn trang sức, trong lòng nghĩ tới ánh mắt cùng biểu tình của Cảnh Hạo lần trước, người đàn ông này sẽ không phải muốn gây chú ý với Hiểu Vụ đi? Cũng không giống a, anh ta biết rõ Hiểu Vụ đã kết hôn, như thế nào có khả năng? Nhưng vì cái gì anh ta đi gần Hiểu Vụ như vậy? Cũng đáng lo lắng.
“Hẳn là về rồi.” Hiểu Vụ nhớ tới cái tin nhắn gửi cho Mạnh Dịch Nam, anh vẫn chưa trả lời, trong lòng cười khẽ, người này không chấp nhận được người khác làm trái ý, cô chính là không cẩn thận nói ra kháng cự, anh liền tức giận! Đàn ông a!
Minh Quyên nhìn Hiểu Vụ mặt bình tĩnh, mơ hồ cảm thấy Hiểu Vụ có tâm sự, khi cô càng bình tĩnh, trong lòng thường lại càng sóng lớn cuộn trào!
“Lộ Hiểu Vụ, cô tới xem cái này thế nào?” Cảnh Hạo cầm một chiếc nhẫn, quay lại kêu Lộ Hiểu Vụ.
Lộ Hiểu Vụ lôi kéo Minh Quyên cùng đi đến gần, chiếc nhẫn trong tay Cảnh Hạo vô cùng xinh đẹp, được chạm khắc gắn viên kim cương vô cùng lóa mắt, bốn phía nhất thời biến sắc. “Rất được,” Lộ Hiểu Vụ mỉm cười khen ngợi, mắt thoáng nhìn đến giá tiền, cái trán căng thẳng, 5 con số, 14220……. Cảnh quản lí thật có tiền! Lộ Hiểu Vụ trong lòng vụng trộm cứng lưỡi.
Minh Quyên cũng khẽ cười đứng lên, chuyên nghiệp giới thiệu, “Cái này là chiếc nhẫn kim cương 18k, được khảm một viên rubi mà F-G, độ sáng tiêu chuẩn, viên kim cương chính hình tròn nặng 0.3 carat, trọng lượng lên đến 1,88gram. Đây là sản phẩm mới nhất của cửa hàng, rất được giới trẻ hoan nghênh.”
Cảnh Hạo cầm nhẫn đo, trong ánh mắt hiện lên vẻ mềm nhẹ, “Hiểu Vụ, thử giúp xem, được không?” Lộ Hiểu Vụ sợ run một chút, đưa mắt nhìn chị họ, Minh Quyên vẻ mặt cũng khẽ biến, không phải nói mua để tặng người sao? Chẳng lẽ là đưa Hiểu Vụ?
Lộ Hiểu Vụ có chút xấu hổ vươn tay phải, nếu đã dẫn anh ta đến đây, đành phải kiên trì giúp việc này. (LTLT: chị thật là đưa đến thì liên quan gì đến vc giúp đeo thử =’’=)
“Ngón áp út.” Tay Cảnh Hạo áp đảo, ngăn cô đưa ngón giữa.
Lộ Hiểu Vụ mặt ửng đỏ, Minh Quyên cùng nhân viên mậu dịch nhìn cô chằm chằm, cô phát hiện chính mình giống như chọc vào một cái đại phiền toái, cô….. Chính là đáp ứng đưa Cảnh quản lí đến chọn trang sức, như thế nào lại đeo thay anh ta? Lộ Hiểu Vụ mặt trướng hồng, chậm rãi đem nhẫn đeo vào ngón tay, Cảnh Hạo thân thủ cứng rắn, rất nhanh đem tay trái đeo nhẫn của Lộ Hiểu Vụ nâng lên, cố ý quơ quơ giữa ánh sáng, “Ân, thực thích hợp.” Cảnh Hạo vừa lòng gật đầu.
Nhân viên mậu dịch bên cạnh mặt lập tức nở nụ cười tươi như hoa, ân cần a dua, “Bạn gái của ngài đeo thực thích hợp.”
Lộ Hiểu Vụ vừa nghe càng quẫn, “Tôi…… Tôi không phải, anh ta là lãnh đạo của tôi.” Lộ Hiểu Vụ trong đầu một chút chỉ nhớ rõ, anh ta là Cảnh quản lí, không có chuyện có quan hệ khác, tóm lại anh ta là thượng cấp của cô! (LTLT: lãnh đạo thì sao? Bạn ghét rồi nhớ =’’=)
Minh Quyên cũng hung hăng liếc mắt trừng nhân viên mậu dịch một cái, “Đừng nói bừa, em họ tôi đã kết hôn .” Nhân viên mậu dịch nghe quản lí dạy bảo, mặt liền làm thành rau hoa khô, a, a, cười gượng hướng Lộ Hiểu Vụ chịu tội, “Thực xin lỗi, thực xin lỗi.”
Lộ Hiểu Vụ mặt đỏ tới mang tai nhanh chóng đem nhẫn tháo xuống, đưa tới trước mặt Cảnh Hạo, “Cảnh quản lí.”
“Cám ơn cô.” Cảnh Hạo tiếp