Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
nhận chiếc nhẫn, ở trong tay khinh chui, tay nhấc lên đưa cho nhân viên mậu dịch. “Lấy nó .”
Lộ Hiểu Vụ cùng Minh Quyên 3 giây ngẩn ngơ, anh ta…… Thật sự có mị lực, nói thật chiếc nhẫn này không tiện nghi. Lộ Hiểu Vụ trong lòng lẩm bẩm nhẹ, tốt nha, cuối cùng cũng thay chị họ kiếm được một đơn.
Cảnh Hạo đi theo nhân viên mậu dịch trả tiền lấy hóa đơn.
*****
Minh quyên liền lôi kéo hiểu vụ trạm một bên nói nhỏ, “Anh ta…… Thật sự chính là một nhân viên quản lý tiêu thụ?”
“Chắc thế, có điều nghe nói là có nâng đỡ, không chừng là con của người nào trên tổng.” Lộ Hiểu Vụ cũng có chút buồn bực , bình thường Cảnh quản lý núi không hiện sương sớm, thì ra lại có của cải như thế.
“Kết hôn chưa?” Minh Quyên mắt híp lại, người đàn ông này không sai!
“Không biết, nghe đồng sự nói, có vẻ còn độc thân.” Lộ Hiểu Vụ nghĩ tới Dương Mị Nhi cùng Giản Ngọc Đình nói qua rất nhiều tin tức về anh ta, có điều duy nhất không thể xác định anh ta còn độc thân hay không.
“Hắn cùng em rất thân quen sao?” Minh Quyên nghĩ đến anh ta đã hai lần cùng Hiểu Vụ ở cùng một chỗ, quan hệ đến mức này cần phải cẩn thận suy nghĩ.
“Không tính, mới mấy hôm trước mới biết anh ta là cái dạng gì.” Lộ Hiểu Vụ thành thực trả lời, hiểu biết của cô đối với anh ta chỉ sớm hơn so với chị họ hai ngày thôi.
Minh Quyên rất có thâm ý liếc mắt nhìn Lộ Hiểu Vụ một cái, vuốt cằm, “Hiểu Vụ, di động em đâu? Di động chị hết pin, mượn gọi nhờ điện thoại.” Hiểu Vụ lấy cái điện thoại trong túi, đưa cho Minh Quyên.
*****
Cảnh Hạo xem ra đã xong xuôi, cầm theo một cái túi giấy tinh xảo, hướng các cô đi tới. Lộ Hiểu Vụ chạy nhanh đi đón, thật tốt quá, mua xong có thể về a.
“Được chưa?” Lộ Hiểu Vụ mỉm cười hỏi.
“Ân, đi thôi.” Cảnh Hạo giơ túi giấy trong tay.
Minh Quyên lại cầm điện thoại của Hiểu Vụ, không biết nói cái gì, vừa đi vừa hướng bên ngoài bách hoá.
Hiểu Vụ chạy nhanh gọi chị họ lại, có lẽ Minh Quyên nghe không rõ lắm, một bên vừa nói, vừa khoa tay múa chân hướng bên ngoài nghe.
Lộ Hiểu Vụ đành phải cười có lỗi với Cảnh Hạo, “Thật ngại, tôi đưa chị họ mượn điện thoại, chúng ta chờ một lát.”
“Không có việc gì, hôm nay cám ơn cô đã giúp tôi đi mua nhẫn.” Cảnh Hạo khiêm tốn cười. “Nếu không đi dạo một chút, cô có cái gì muốn mua không?”
“Không cần không cần, tôi không cần mua gì cả .” Lộ Hiểu Vụ vội vã lắc đầu cự tuyệt, cô không dám lần nữa cùng anh ta đi trong bách hoá, bằng không lại bị nhân viên hiểu nhầm là tình nhân. Lần sau tốt nhất mang theo công bài (LTLT: cái này là thẻ nhân viên a?), chỉ cần người khác hiểu lầm, liền xuất ra cái công bài, đồng nghiệp, đồng nghiệp, tuyệt đối không có quan hệ cùng anh ta.
Cảnh Hạo cũng không miễn cưỡng cô, đành phải cùng cô đứng ở quầy thu tiền, cùng nhau chờ Minh Quyên trở về.
Lộ Hiểu Vụ chờ có chút nóng vội, Minh Quyên như thế nào đi lâu như vậy? Di động còn ở chỗ chị ấy, nếu, lúc này Mạnh Dịch Nam gọi cho cô, chẳng phải sẽ không gọi được sao? Lộ Hiểu Vụ trừng mắt nhìn nhẫn kim cương trong quầy, một chút ánh sáng loé lên len vào trong lòng, đột nhiên nghĩ đến ánh mắt Mạnh Dịch Nam đêm đó, có điểm thất vọng, có điểm bất đắc dĩ. Anh sẽ không chủ động gọi điện thoại cho cô, ngay cả tin nhắn còn chưa nhắn lại, anh hiện tại còn tức giận!
*****
Tầm bảy tám phút sau, Minh Quyên mới từ ngoài vội vàng chạy vào, vừa đi vừa giơ điện thoại của Hiểu Vụ, cười cười nói, “Thật ngại, điện thoại hơi dài.” Đi đến bên người Hiểu Vụ, dùng sức kéo vai trả lại điện thoại cho cô.
Lộ Hiểu Vụ nhẹ nhàng cười, “Em không sao, chính là làm cho Cảnh quản lí phải đợi lâu.”
“Thật ngại a, Cảnh quản lí.” Minh Quyên hướng Cảnh Hạo cười xin lỗi.
“Không có việc gì. Chúng tôi đi trước, cám ơn cô.” Cảnh Hạo thủy chung mỉm cười, kêu Hiểu Vụ đi.
“Hiểu Vụ, chị đưa hai người đi xuống.” Minh Quyên giữ chặt tay Hiểu Vụ, hướng nhân viên mậu dịch dặn một tiếng, liền cùng bọn họ đi thang máy xuống dưới lầu.
*****
Ba người xuống bãi đỗ xe, Hiểu Vụ bảo Minh Quyên không cần phải tiễn, Minh Quyên lại phi thường kiên trì đưa họ lên xe, bên tai Hiểu Vụ nói nhỏ, “Chị lần sau sẽ hậu tạ em.” Hiểu Vụ nghe biết cô chỉ món làm ăn với Cảnh Hạo, trong lòng cười khẽ không nói.
Ba người đi đến xe, Minh Quyên vừa đi vừa ngó, Hiểu Vụ liếc nhìn cô một cái, Minh Quyên làm sao vậy? (LTLT: khửa khửa….hana: ta biết ngó gì nha, ai biết giơ tay….)
Đi đến bên cạnh xe, Cảnh Hạo mở cửa xe, “Làm phiền cô rồi, tôi đưa Lộ Hiểu Vụ trở về.”
Minh Quyên cầm tay Lộ Hiểu Vụ mặt biểu tình không tha, Hiểu Vụ cười khẽ, vỗ nhẹ tay cô, “Bữa nay chị sẽ nhớ kỹ .”
Lộ Hiểu Vụ buông tay Minh Quyên, chậm rãi hướng đến cửa xe, chuẩn bị lên xe, tay còn chưa đụng đến cửa, một thanh âm từ trên trời rơi xuống làm cô giật mình ba giây nội chiến mười hồi!
“Hiểu Vụ.”
Lộ Hiểu Vụ bị dọa choáng váng, đột nhiên xoay người, Mạnh…… Dịch…… Nam! Hắn như thế nào lại ở chỗ này? Như thế nào khả năng?
Mạnh Dịch Nam mở cửa xe, xuống xe, chậm rãi hướng cô đi tới.
Biểu tình của mọi người ở đây rất phong phú, Lộ Hiểu Vụ là ngây người,