Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1076 lượt.
thấy đôi chút bất lực. Có những người, có những việc cô bắt buộc phải đối mặt, Vinh Phi Lân là một ví dụ.
Lúc Hạ Tử Khâm bước vào Vinh Thị, cô nhìn thấy Vinh Phi Lân đang đứng cạnh thang máy. Hạ Tử Khâm cúi đầu, định sẽ lướt qua anh ta nhưng lập tức đã bị Vinh Phi Lân tóm chặt cánh tay kéo lại. Cô chẳng buồn nghĩ ngợi, hất tay anh ra: “Vinh Phi Lân, anh không thấy phiền phức sao?”
Vinh Phi Lân cười vẻ trêu ngươi: “Tử Khâm, hôm nay sao nóng nảy thế? Em đang giận cá chém thớt đấy à?”
Hai người nọ mỗi người đứng một bên thang máy. Đang là giờ đi làm vì thế nhân viên qua lại rất đông, mặc dù ai nấy đều giả bộ không để ý đến họ nhưng thực chất người nào cũng đều đang dỏng tai lên hóng hớt, khiến sắc mặt Hạ Tử Khâm càng thêm khó coi. Cô ghìm chặt giọng xuống:
“Tôi giận cá chém thớt cái gì? Vinh Phi Lân, tôi thấy anh rất phiền phức! Coi như tôi năn nỉ anh, anh hãy tránh xa tôi ra một chút có được không?”
Sắc mặt Vinh Phi Lân trầm xuống, thang máy vừa mở, anh ta đã lôi cô vào bên trong, sự bất hòa của hai người khiến những nhân viên ở bên ngoài ai nấy đều sợ hãi, không dám động đậy.
Vinh Phi Lân một tay giữ chặt tay Hạ Tử Khâm, tay kia ấn nút lên tầng. Vào khoảnh khắc cánh cửa thang máy sắp đóng lại, Hạ Tử Khâm nhìn thấy khuôn mặt sầm sì của Tịch Mộ Thiên đang tiến đến. Cô vợ bé nhỏ của anh sút cân rồi, chiếc áo măng tô màu trắng dài trùm mông đã không còn vừa vặn với cô.
Bước chân lang thang trên phố, ra khỏi tàu điện ngầm là Hạ Tử Khâm đi thẳng đến tòa nhà làm việc của Vinh Thị, gió mùa thu thổi bay làn tóc và vạt áo của cô, càng khiến cô trở nên cô độc.
Tịch Mộ Thiên bảo ông Lưu lái xe chầm chậm đi theo cô. Sau ngày hôm đó, lần đầu tiên Tịch Mộ Thiên cảm thấy hối hận, hối hận vì đã nói ra những lời nhẫn tâm đó. Nhưng anh thật sự tức phát điên lên, anh không ngờ chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cô dám đòi li hôn.
Li hôn, khi hai từ này lọt vào tai Tịch Mộ Thiên, nó như một khối thuốc nổ làm nổ tung đầu óc anh. Con ranh này thật vô lương tâm, vô lương tâm đến mức lúc ấy anh chỉ mong có thể bóp chết cô ngay lập tức. Tịch Mộ Thiên không giỏi về những khoản giải thích thanh minh này, càng không biết cách vun đắp cho hôn nhân, dù tính ra anh đã có tới hai cuộc hôn nhân, nhưng vẫn là một “người mới” không hơn không kém.
Hơn nữa anh thật sự không thích nói dối, đã thế cô vợ trẻ con lại thẳng thừng chất vấn rằng lúc đầu anh dẫn cô đến khách sạn, rồi lấy cô làm vợ có phải vì cô giống Phi Loan hay không? Tịch Mộ Thiên không thể phủ nhận, với tính cách của anh, nếu tối hôm đó không phải vì cảm thấy cô có đôi chút giống Phi Loan, anh đã sớm quăng cô xuống sông cho tỉnh táo lại rồi. Một đứa con gái lôi thôi uống say mèm giữa đêm tối làm sao lấy được sự thương xót của anh.
Cưới cô, Tịch Mộ Thiên cũng không chối cãi nguyên nhân chủ yếu vẫn là vì cô hơi giống Phi Loan. Nhưng Hạ Tử Khâm không biết được rằng, ngay cả lúc đầu mới kết hôn với Phi Loan, anh đâu có bỏ ra nhiều tâm sức như vậy. Ngoài cái vẻ bề ngoài na ná nhau ra, cô có điểm nào giống Phi Loan chứ?
Mặc dù sức khỏe của Phi Loan không tốt nhưng cô ấy rất biết kiềm chế, không bao giờ để anh phải lo lắng, Hạ Tử Khâm có thể không? Chỉ cần anh xao nhãng một chút là cô xảy ra chuyện ngay. Quan tâm và quản lí cô bỗng chốc trở thành thói quen của Tịch Mộ Thiên.
Tịch Mộ Thiên biết cô nhi viện rất quan trọng đối với Hạ Tử Khâm, vậy mà trong cơn tức giận, anh đã buông những lời nói đó rồi bỏ đi. Anh chỉ định cho hai người có thời gian bình tĩnh suy nghĩ, điều này là cần thiết, tránh trường hợp cứ phải nghe cô luôn miệng lải nhải đòi li hôn, cũng là tránh để nói ra những lời lẽ quá đáng không thể cứu vãn. Ngoài ra anh muốn cô có thời gian suy nghĩ lại, bao nhiêu lâu nay đã bao giờ anh coi cô là Phi Loan?
Cho dù lúc đầu đúng là vì cô na ná Phi Loan, nhưng với tính cách ngang bướng của cô, anh làm sao coi cô là Phi Loan được? Cô là vợ của Tịch Mộ Thiên, là người vợ anh thực lòng thương yêu, tại sao cô không nhận ra chứ?
Hạ Tử Khâm thường ngày hồ đồ, không có cá tính, vậy mà những lúc như thế này lại ngang bướng, cố chấp đến lạ kì. Biết cô ra biệt thự nhà họ Tịch, Tịch Mộ Thiên còn định đợi cô về, khéo léo dỗ dành chứ không nói năng nặng lời nữa. Mặc dù với anh việc này quá là khó khăn, nhưng Tịch Mộ Thiên đã quyết định sẽ thử, dù gì xét cho cùng, những lời nói của anh lúc ấy cũng có phần quá quắt, làm cô mất hết cả sĩ diện. Ai dè, đợi mãi mà chẳng thấy bóng dáng của Hạ Tử Khâm đâu, cuối cùng Tiểu Dương gọi điện thoại báo với anh, cô đã ra khỏi biệt thự nhà họ Tịch, bắt taxi về thẳng căn phòng trọ ngày xưa.
Tịch Mộ Thiên tức giận ném luôn cái điện thoại trong tay, nghiến răng trèo trẹo: “Giỏi lắm Hạ Tử Khâm, dám thi gan với tôi à, để tôi xem cô gan lì được đến bao giờ!”
Lòng nghĩ vậy nhưng suốt cả đêm anh trằn trọc không ngủ nổi, trong đầu toàn là hình ảnh của cô. Hạ Tử Khâm chẳng cầm theo cái gì, cứ thế mà bỏ đi, quần áo, giày dép chỉ là chuyện nhỏ, nhưng thuốc cô cũng không thèm mang theo. Mặc dù phẫu thuật thành công nhưng cầ