Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.

sở của Hàn Mặc Ngôn, mà Hàn Mặc Ngôn... chính xác là không thể quên được người phụ nữ này.
Thật khiến người khác đau lòng.
Lau chút rượu còn sót lại trên môi, lặng lẽ nhìn Trang Tĩnh.
Xung quanh, tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng cụng ly chúc tụng, vô cùng huyên náo.
Chỉ riêng không khí ở đây là lạnh lẽo đến rợn người.
Như không cảm thấy có gì khác thường, Trang Tĩnh mỉm cười nhìn Hàn Mặc Ngôn, ánh mắt chăm chú chân thành, dường như cả thế giới này chỉ có một mình Hàn Mặc Ngôn: “Anh có khỏe không?”.
“Anh có khỏe không?”.
“Sau khi cô đi, tôi khỏe hơn bao giờ hết”.
Trang Tĩnh khép hờ hàng mi dài, rõ ràng có chút hoang mang: “Xin lỗi. Hồi đó em sai rồi, nên em cũng không muốn giải thích”.
Hàn Mặc Ngôn cười nhạt, giọng điệu hung hăng: “Không có gì phải giải thích hết. Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, Trang Tĩnh, tại sao cô còn quay lại?”.
“Vì anh”.
Trang Tĩnh bỗng ngước mắt lên, mỉm cười kiên định.
“Sáu năm rồi, em vẫn luôn tự đánh cuộc với bản thân mình, tốt nghiệp tiến sĩ trở về nước, chỉ cần anh còn dù chỉ là chút ít tình cảm với em, thì dù có thế nào em cũng sẽ giành lại được anh”.
Lục Nhiễm cảm thấy mấy năm nay tính tình cô đã được tôi luyện quá hiền hòa, nghe những lời như thế mà vẫn chưa nhào đến đánh cho Trang Tĩnh một trận.
Chỉ có điều, chẳng lẽ Trang Tĩnh không cảm thấy mình quá vô liêm sỉ hay sao, bỏ rơi người ta sáu năm, bây giờ nói giành lại là giành lại, cô ta coi tình cảm của Hàn Mặc Ngôn là cái gì mà muốn vứt thì vứt, muốn nhặt lại thì nhặt sao?
Cô đang định lên tiếng, không ngờ câu trả lời của Hàn Mặc Ngôn hoàn toàn nằm ngoài dự định của cô.
“Không phải vì kinh tế bên đó suy thoái, thị trường tiêu điều, ngành tiền tệ cũng thua xa trong nước nên phải trở về mưu lợi sao? Trang Tĩnh, cô tưởng là tôi vẫn ngốc như sáu năm trước à?”.
Trang Tĩnh ngừng lại một lát, giọng nói thoáng chút bi ai: “Anh vẫn còn canh cánh chuyện đó trong lòng sao?”.
Hàn Mặc Ngôn chống tay vào góc bàn, khẽ chau mày, nhắm mắt lại: “Cũng là nhờ có cô dạy bảo mà”.
Có lẽ một phần vì say, nhưng... lúc này đây Hàn Mặc Ngôn khiến cho Lục Nhiễm cảm giác anh như sắp quỵ ngã.
Cứ tưởng rằng trời long đất lở Hàn Mặc Ngôn cũng vẫn bình thản như không?
Giây phút ấy, Lục Nhiễm thấy tim mình đau nhói.
Cô đứng dậy, xen vào giữa hai người, mỉm cười với Trang Tĩnh: “Xin chào”.
Hình như lúc này mới phát hiện ra cô, ánh mắt Trang Tĩnh thoáng một tia nghi hoặc, nhưng vẫn rất lịch sự: “Xin chào”.
“Hoan nghênh chị về nước, có điều...”. Lục Nhiễm cười ý nhị: “Em là bạn gái của Hàn Mặc Ngôn, vì thế, hiện tại anh ấy là của em, hy vọng chị không tùy tiện tán tỉnh bạn trai em như thế”.
Ánh mắt Trang Tĩnh thoáng chút sượng sùng rồi mỉm cười, hoàn toàn lờ tịt ý khiêu khích của Lục Nhiễm, chỉ nói với Hàn Mặc Ngôn: “Anh à, ở nước ngoài em vẫn rất nhớ anh, em nói thật đấy. Có điều, nếu hiện giờ anh đã có bạn gái, thì em đi đây”.
Nói xong, Trang Tĩnh quay đi, dáng điệu vẫn ung dung thong thả.
Hàn Mặc Ngôn ngồi phịch xuống ghế sofa, uống hết cốc này đến cốc khác.
Thấy Hàn Mặc Ngôn như vậy, ý định trách hỏi lúc nãy tại sao lại hôn cô như vậy đột nhiên biến mất, bởi vì câu trả lời đã quá rõ ràng.
Hàn Mặc Ngôn say rồi.
Ở bên cạnh Hàn Mặc Ngôn bao nhiêu lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Lục Nhiễm thấy anh say.
Cứ tưởng rằng Hàn Mặc Ngôn nghìn cốc không say, hóa ra anh chưa say vì chưa gặp được người mà anh cam tâm tình nguyện mượn rượu giải sầu.
Cảm giác mệt mỏi trào dâng, Lục Nhiễm dựa vào ghế sofa, nhắm mắt lại.
Cô cũng muốn uống cho say, nhưng phải kiềm chế lại.
Bởi vì, hai người ít nhất phải có một người tỉnh táo, chứ say bét ra đấy, làm thế nào về được?
Đám người dần tản mát, tiếng huyên náo cũng ít hơn, Lục Nhiễm mở mắt, thấy Hàn Mặc Ngôn đã nằm yên ở một góc.
Hàn Mặc Ngôn khi say cũng lặng lẽ, Lục Nhiễm kéo anh dậy, dìu ra khỏi câu lạc bộ, đi về bãi đỗ xe.
Đêm thành phố không có sao, chỉ có ánh trăng vằng vặc, vắng vẻ đến hoang tàn.
Không khí giá rét của mùa đông bao phủ, lạnh thấu vào tim.
Sắp đến chỗ đậu xe, Hàn Mặc Ngôn bỗng đẩy Lục Nhiễm ra, ánh mắt tỉnh táo, hoàn toàn không giống chút nào với người vừa uống mười mấy cốc rượu.
Lục Nhiễm cứng nhắc xua tay: “Anh đã đi được thì tự đi đi”.
Hàn Mặc Ngôn vẫn chằm chằm nhìn cô.
Cảm thấy sởn gai ốc, Lục Nhiễm khẽ hỏi: “Sao không đi nữa?”.
Hàn Mặc Ngôn không nói không rằng ôm xiết lấy cô, Lục Nhiễm trong lúc bất ngờ đã bị ôm chặt vào lòng, hai cánh tay cũng bị giữ chặt đến ngạt thở, cố sức giãy giụa để thở, Hàn Mặc Ngôn càng ôm chặt hơn.
Cánh tay bị thương chưa khỏi hẳn, Lục Nhiễm không thể đẩy Hàn Mặc Ngôn ra.
Đang giằng co, bỗng Hàn Mặc Ngôn kề sát vào cô, hơi ấm xen lẫn hơi rượu ngay bên tai, giọng khản đặc không rõ tiếng: “Đừng đi”.
Lục Nhiễm cứng đờ người.
Tại sao lại đi?”.
Đã nói là yêu người ta mà? Đồ nói dối...”.
Sáu năm, anh còn có bao nhiêu lần sáu năm?”.
Giọng của Hàn Mặc Ngôn đau đớn, bi thương.
Chỉ một giây mà như bị rút sạch cả sức lực, Lục Nhiễm bỗng cảm