Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.

giơ tay xem đồng hồ, “Em vào nhà anh ăn sáng rồi chúng ta đi làm”.
Lục Nhiễm dạ một tiếng, nở một nụ cười thỏa đáng.
Không có gì khác với những lần trước hai người ở cạnh nhau.
Rõ ràng là Trang Tĩnh không còn làm phiền cuộc sống của họ, nhưng cũng không hẳn thế.
Không ai nhắc tới, nhưng giống như một quả mìn ở giữa Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn, không ai được vượt qua.
Giống như mọi ngày, đi làm rồi về nhà, Lục Nhiễm đã dần dần giao cho Tiểu An những công việc đơn giản, đi họp cũng dẫn theo Tiểu An, dần dần giới thiệu những khách hàng cần gặp gỡ cho cô ấy. Tuy rằng không hẳn bẩm sinh xuất chúng, nhưng Lục Nhiễm rất coi trọng thái độ làm việc chăm chỉ và cẩn thận của Tiểu An.
Cô làm những việc này rất công khai, Hàn Mặc Ngôn biết hết, chắc cũng biết cố giữ Lục Nhiễm ở lại cũng miễn cưỡng, nên không có ý kiến gì.
sắp tới Giáng sinh, Hướng Diễn gửi cho Lục Nhiễm một món quà, gói rất tinh tế, nhưng Lục Nhiễm không giở ra, mà trả lại nguyên đai nguyên kiện.
ít nhất thì trong lúc vẫn là bạn gái của Hàn Mặc Ngôn, cô không muốn làm gì khiến Hướng Diễn hiểu nhầm.
Hướng Diễn nhận được gói quà bị gửi trả lại, gọi cho cô: “Lục Nhiễm, anh cũng không có ý gì khác, chỉ là một món quà Giáng sinh mà thôi, em trả lại anh nguyên vẹn như thế này thật là mất mặt anh quá”.
Lục Nhiễm cười: “Em cũng không có ý gì khác, chỉ là hiện giờ em không thiếu gì cả, tốt hơn là anh nên tặng cho người nào chưa có”.
Cô nói rất rõ ràng, nhưng Hướng Diễn vẫn chưa chịu từ bỏ ý định: “Đầu tháng sau sinh nhật anh, em đến nhé?”.
“Sinh nhật của luật sư Hướng vắng em chắc cũng không sao đâu...”.
Một lát im lặng, đầu dây bên kia, giọng của Hướng Diễn có chút xa cách: “Anh không có đòi hỏi gì quá đáng, chỉ là gặp mặt thôi, em cũng không cần thiết phải nhận lời... Mà, Lục Nhiễm này, bạn gái trước đây của Hàn Mặc Ngôn trở về rồi đấy, em có biết không?”.
Nghe thấy Hướng Diễn nhắc đến việc đó, Lục Nhiễm còn bình tĩnh hơn cô tưởng: “Em biết rồi. Sinh nhật anh... công việc cuối năm khá nhiều, cứ để đến lúc đó rồi tính nhé”.
Sự bình tĩnh của cô cũng khiến Hướng Diễn hơi bất ngờ, nhưng anh không nói gì thêm.
Ngắt điện thoại, Lục Nhiễm đứng bên cửa sổ kính của công ty hồi lâu, ngắm nhìn phong cảnh mùa đông bên ngoài, cho đến khi cốc café trên tay nguội ngắt mới trở về chỗ của mình.
Hàn Mặc Ngôn gọi máy lẻ của Lục Nhiễm: “Lục Nhiễm, anh cần...”.
“Tài liệu của công ty Á Đặc đúng không? Em đã chuẩn bị đầy đủ rồi, anh có cần luôn không?”.
“Ừ”.
Mang tài liệu vào phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, đặt lên trên bàn, thuận tay cầm cốc café màu đen lên, hỏi: “Nóng hay ấm?”.
“Ắm”.
Ba thìa café, hai thìa sữa đi kèm, bơm nước ấm, một, hai viên đường, theo thói quen của Hàn Mặc Ngôn.
Mang vào, Hàn Mặc Ngôn nhận lấy, uống một ngụm, lại tiếp tục làm việc.
Lục Nhiễm dọn bớt mấy tờ giấy bỏ đi ở góc bàn cho vào máy hủy tài liệu.
Sự thấu hiểu nhau giữa họ đã trở thành thói quen, rất mật thiết, nhưng không hiểu sao vẫn cảm thấy như thiếu một thứ gì.
Trước đây còn chưa biết, nhưng nay đã rõ ràng, giữa họ thiếu vắng những tình cảm khắc cốt ghi tâm, thậm chí qua luôn thời yêu đương cuồng nhiệt mà đến thời vợ chồng già luôn.
Bi thương mà bất lực.
Buổi tối Hàn Mặc Ngôn có việc nên ở lại làm thêm một mình.
Lục Nhiễm suy nghĩ một lát, rồi quyết định rủ Lâm Tĩnh đi bar, không ngờ lần này người kiên quyết từ chối lại là Lâm Tĩnh, chắc bị ám ảnh lần trước gặp phải Bùi Hàm.
Lục Nhiễm cười: “Số chúng mình chắc cũng không xúi quẩy đến thế đâu, cũng không thể lần nào đến cũng gặp Bùi Hàm, với lại, tớ cũng sẽ không ở đó quá lâu, chỉ một, hai tiếng thôi”.
Không hiểu được ý định của Lục Nhiễm, nhưng Lâm Tĩnh cũng không từ chối.
Bên ngoài quán bar gió lạnh căm căm, người đi đường ai cũng khăn áo kín mít, bước chân vội vàng. Bên trong quán bar hoàn toàn khác hẳn, không khí oi nóng ngút trời, khăn áo mỏng manh, những điệu nhảy nóng bỏng, nam nữ âu yếm bên nhau.
Lục Nhiễm gọi một ly rum nhẹ, từ tốn nhấp môi, trong đầu lần lượt hiện lên những cảnh tượng từ hồi cô mới gặp Hàn Mặc Ngôn.
Có người đến mời Lâm Tĩnh ra nhảy, cô bạn có vẻ không yên tâm về Lục Nhiễm, nhưng Lục Nhiễm cười xua tay để Lâm Tĩnh đi.
Quen nhau, biết nhau, yêu nhau.
Rõ ràng hai phần đầu cô đã làm rất tốt, không đúng sao?
Chỉ còn phần cuối cùng, nhưng chỉ mình cô cố gắng thôi chưa đủ...
“Anh có thể mời em một ly không?”.
Lục Nhiễm lắc lắc ly rượu, lắc đầu: “Xin lỗi, em có bạn rồi”.
“Vâng, xin lỗi đã làm phiền”.
Rượu rất nhẹ nên Lục Nhiễm vẫn rất tỉnh táo.
Rốt cuộc từ khi nào cô trở nên thế này, còn không dám say một trận cho thoải mái, quen với việc nhẫn nại khống chế tình cảm của mình.
Lại có người đến bên Lục Nhiễm: “Cô ơi...”.
“Xin lỗi”.
“Dạ, cô gái bên kia muốn mời cô qua một chút”.
Lục Nhiễm ngẩng lên nhìn, đằng kia có mấy người đang ngồi, trong đó có một cô gái trông khá quen, nhưng cô chưa nhớ được ra là ai.
Không đợi cô nhớ ra, cô gái kia đã đi lại phía cô, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, nụ cườ