Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.

thấy cơ thể rã rời.
Hàn Mặc Ngôn gục bên tai cô, nói một câu cuối cùng trước khi đổ gục xuống, một câu mà cô tưởng rằng cả đời này Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng bao giờ có thể nói ra.
Anh nói.
“Tĩnh... anh yêu em...”.
Đầu óc Lục Nhiễm hoàn toàn trống rỗng.
Có trời mới biết cô phải mất bao sức lực để kiềm chế cơn giận dữ muốn đánh cho Hàn Mặc Ngôn một trận.
Cô đã biết, thậm chí đã biết từ lâu rằng, trong lòng Hàn Mặc Ngôn có một người con gái khác, nhưng tận tai nghe thấy...
Hàn Mặc Ngôn, anh có tàn nhẫn quá không?
Nhắm mắt lại, mất mấy giây để bình tâm tĩnh trí, Lục Nhiễm lấy chìa khóa xe của Hàn Mặc Ngôn mở cửa xe, nhét anh vào sau xe, còn mình thì ngồi vào vị trí lái xe.
Tuy chưa có bằng lái, nhưng cô cũng biết cách lái xe.
Khi nổ máy xe, trong một tích tắc, Lục Nhiễm thoáng có ý nghĩ lao xe xuống vực, nhưng, đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua.
Trong màn đêm, bên ngoài kính chắn gió đèn đường lác đác, không một bóng người.
Lục Nhiễm nhấn ga, phóng như bay trên đường.
Chút ánh sáng hai bên đường lướt nhanh hai bên xe, chỉ còn là một dải sáng lóng lánh.
Cứ như thế, may mà không xảy ra tai nạn, cô lái xe về đến biệt thự của Hàn Mặc Ngôn.
Cô bật đèn trong xe, quay lại nhìn, Hàn Mặc Ngôn đang ngủ say ở ghế sau.
Cô bật điều hòa trong xe, sau đó tắt đèn, Lục Nhiễm nằm bò ra vô lăng, không muốn cử động.
Cô quá mệt mỏi, không còn sức lực nào để đưa Hàn Mặc Ngôn vào nhà...
Trong xe yên tĩnh, Lục Nhiễm hít một hơi, những suy nghĩ đã dẹp yên một lần nữa lại trào dâng mạnh mẽ.
Lục Nhiễm không thể khống chế những tình cảm của mình.
Cô cố quên những lời vừa rồi của Hàn Mặc Ngôn, nhưng đáng kiếp, nó cứ văng vẳng trong đầu.
Cô rất muốn, rất muốn gọi Hàn Mặc Ngôn dậy, rất muốn rất muốn chất vấn anh ta, nhưng nếu kết quả là Hàn Mặc Ngôn bảo say rượu không nhớ gì hết, hỏi cũng bằng thừa, thậm chí càng cứa sâu thêm vào vết thương lòng. Mà nếu Hàn Mặc Ngôn có thừa nhận, liệu cô có cam tâm từ bỏ mối quan hệ này.
Cô không muốn.
Không hề muốn.
Quen Hàn Mặc Ngôn trước cô sáu năm thì có làm sao, đã từng yêu nhau thì có làm sao, đến cuối cùng chẳng phải cũng chỉ là một kết cục ảm đạm?
Nếu đã từng yêu một người, thì cũng có thể yêu được một người khác.
Cô mở hộc tủ ở trước xe, xấp ảnh vẫn còn nguyên ở đó. Từng đoạn ký ức lại lần lượt hiện ra trong đầu cô: cùng nhau đi dạo trên bãi biển, Hàn Mặc Ngôn kéo cô chạy khỏi chỗ Bùi Hàm, khuôn mặt nhìn nghiêng lúc thái rau, không từ chối nụ hôn của cô...
Hàn Mặc Ngôn cũng không phải hoàn toàn không có tình cảm với cô, dù có thế nào, cô cũng không muốn buông tay.
Không biết từ lúc nào, Lục Nhiễm đã ngủ gật trên vô lăng.
Sáng sớm hôm sau, tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu vào trong xe, mang theo cái lạnh đặc trưng buổi đầu đông.
Lục Nhiễm chỉ ngủ mơ màng, khi tỉnh dậy, cô dụi mắt nhìn về phía sau, Hàn Mặc Ngôn vẫn đang ngủ, trông rất yên lành.
Lấy điện thoại ra xem giờ, mới hơn sáu giờ, còn rất sớm.
Tắt điều hòa trong xe, rút chìa khóa, cô mở cửa, xuống xe.
Tuy lạnh, nhưng không khí bên ngoài rất dễ chịu, nền trời cao vời vợi, không một gựn mây.
Dựa vào cửa xe, Lục Nhiễm vươn vai nhìn lên bầu trời xanh thẫm, hít thở không khí lạnh giá của buổi sớm mai.
Nỗi buồn bực chất chứa trong lòng cũng dần tan đi. Lại một ngày mới bắt đầu.
Cảm giác tâm trạng đã tốt hơn, Lục Nhiễm mở cửa sau của xe, chuẩn bị gọi Hàn Mặc Ngôn dậy.
“Dậy...”.
Cô định gọi, nhưng dừng lại.






Hàn Mặc Ngôn rất tỉnh ngủ, cho dù thỉnh thoảng Lục Nhiễm cũng gặp Hàn Mặc Ngôn ngủ trong phòng nghỉ của cơ quan, nhưng thường là tỉnh dậy ngay nên cô vẫn chưa có cơ hội ngắm Hàn Mặc Ngôn ngủ say như thế này.
Lục Nhiễm bước một chân vào trong xe, nhẹ nhàng cúi vào trong.
Vẫn khuôn mặt ấy, nhưng trong lúc ngủ hiền hòa hơn rất nhiều.
Cũng phải, ít nhất là lúc này Hàn Mặc Ngôn không còn cái vẻ lạnh nhạt xa cách nghìn trùng thường nhật.
Hàn Mặc Ngôn trông thật hiền hòa và vô hại, chỉ là một người đàn ông có tướng mạo đôi chút dễ coi mà thôi.
Lục Nhiễm gật đầu một cách đương nhiên: “Tất nhiên rồi, em không đỡ nổi anh”.
Hàn Mặc Ngôn gật đầu, rồi bỗng ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn ấn huyệt Thái Dương, nghi ngờ dò hỏi: “Tối qua uống say, anh có nói gì không?”.
Che miệng ngáp một cái, Lục Nhiễm khẽ cười: “Tối qua á? Em thấy anh say rồi nên đỡ vào ghế sau luôn, nên cũng không biết là anh có nói gì không”.
Hàn Mặc Ngôn gật đầu, không biết có tin hay không?
Có điều, không quan trọng.
Lục Nhiễm đoán dù không tin, Hàn Mặc Ngôn cũng sẽ tự bảo mình phải tin. Hồi ức ấy, cho dù là với ai, cũng đều đáng xấu hổ.
Quả nhiên, Hàn Mặc Ngôn đã chuyển đề tài: “Lục Nhiễm, em biết lái xe à?”.
“Biết, nhưng ít lái nên không thạo lắm. Nhưng trong tình huống đấy không lái không được”.
Hàn Mặc Ngôn xuống xe, Lục Nhiễm trả lại chìa khóa.
Nhận lấy chìa khóa, Hàn Mặc Ngôn khóa xe lại, nói như chưa hề có chuyện gì xảy ra: “Nếu em muốn tập xe thì bảo anh đưa chìa khóa”. Anh


Duck hunt