Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

là cô bị nhiễm lạnh, lát nữa uống ít thuốc rồi ngủ một giấc sẽ khỏi. Chương Tranh Lam cảm ơn rồi tiễn bác sĩ xuống lầu. “Hôm khác tôi mời anh ăn cơm”
Đối phương cười, nói: “Anh cũng đừng căng thẳng quá, chắc là do tinh thần cô ấy mệt mỏi, lại bị nhiễm lạnh nên mới mê man như thế.”
“Vâng, cảm ơn anh!” Chương Tranh Lam tiễn bác sĩ về.
Anh quay về phòng, mở tủ lấy thêm một chiếc chăn đắp lên người cô, lại giúp cô thay túi nước trên trán rồi mới đi tắm rửa. Tắm xong anh lên giường, nằm xuống bên cạnh cô, ôm lấy cô từ phía sau, khi ngửi thấy hương thơm thanh mát trên tóc cô, anh cảm thấy mình chưa được thỏa mãn như thế này.
Anh ôm cô, thủ thỉ nói những lời yêu thương, nói khi còn nhỏ anh không sợ trời không sợ đất nhưng bây giờ, chỉ cần đối diện với cô là lại sợ, khi mười chín tuổi, anh được nhận giải thưởng sáng tạo khoa học kỹ thuật toàn quốc cũng không thấy căng thẳng như khi nhìn thấy cô. Anh nói: “Thủy Quang, anh sẽ đối tốt với em, nhất định sẽ đối tốt với em, chỉ đối tốt với em.”
Tình đến từ thuở nào, chết hãy còn sâu nặng...
Hôm sau, Chương Tranh Lam tỉnh dậy sau một giấc mơ đẹp, thấy bên cạnh mình trống không, anh ngồi bật dậy. Anh nghĩ, cô ấy đi rồi, giống như hai năm trước, nhưng khi quay đầu thì thấy người đứng bên cửa sổ, anh không dám tin nên nhất thời ngồi đờ đẫn trên giường.
Chương Tranh Lam ngồi một lúc lâu mới xuống giường, đi qua đó.
Thủy Quang nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nhìn gì, nghĩ gì, có chút thất thần, nhưng bức tranh thế này đã khiến Chương Tranh Lam vô cùng xúc động.
Cô ấy chưa đi? Điều này có nghĩa là gì?
Anh không dám mơ một giấc mơ quá đẹp đẽ nhưng cũng không ngăn được một tia hy vọng đang trào dâng trong lòng.
Anh không kìm được duỗi tay ra, nhẹ nhàng kéo cô từ phía sau. Anh muốn gọi: “Thủy Quang!” Anh muốn nói rất nhiều điều, giống như tối hôm qua, có thể giãi bày tất cả những cảm xúc trong lòng, nhưng lúc này cô tỉnh táo, anh chẳng nắm chắc chút nào, có thể anh chỉ nói một câu là cô đã không muốn nghe rồi, hoặc là dứt khoát đẩy anh ra và bỏ chạy.
Chương Tranh Lam nghĩ mình mà cũng có lúc không tự tin như thế này, nhưng anh thật sự mong muốn cô sẽ đáp lại dù chỉ một chút.
Từ lúc bị anh ôm, Thủy Quang đã hết thất thần, cô muốn kéo tay anh xuống nhưng anh vô thức ôm chặt hơn.
Thủy Quang nói: “Anh buông tay ra.”
Chương Tranh Lam nghe thấy lời cô nói, cảm giác bất an bỗng giảm bớt, còn vùi mặt vào cổ cô, mỉm cười.
“Tối qua em còn bảo anh đừng buông tay đấy.”
Nói ra kể cũng kỳ lạ, Tiêu Thủy Quang phớt lờ anh, anh sẽ hoang mang, căng thẳng, nhưng một khi Thủy Quang nói mấy câu, cho dù chẳng phải lời tốt đẹp gì, anh lập tức trở nên vô lại.
Thủy Quang trầm mặt hồi lâu mới nói: “Anh buông tay ra đi!” Chương Tranh Lam còn chưa kịp nói lời cự tuyệt, cô đã khẽ giọng nói: “Tôi đói rồi.”
Câu “tôi đói rồi” của Thủy Quang khiến Chương Tranh Lam ngẩn ra một hồi lâu, sau đó liền cười.
“Vậy anh đi làm bữa sáng. Em muốn ăn gì? Cháo, mì, hay bánh mì, sữa? Hay là ăn cơm nhé?” Anh thơm một cái lên má cô, động tác này hoàn toàn là vô thức, bản thân anh cũng không để ý, sau đó lập tức đi xuống lầu.
Thủy Quang bị nụ hôn quá đỗi tự nhiên của anh làm ngẩn người, còn Chương Tranh Lam đi đến cửa rồi lại nhớ ra điều gì đó, quay trở lại, nói: “Quên mất, anh đưa em vào nhà vệ sinh trước. Anh đi lấy bàn chải, khăn mặt cho em, kem đánh răng thì em cứ dùng của anh nhé?”
Chương Tranh Lam kéo tay Thủy Quang đưa vào phòng tắm, vặn vòi nước xả hết nước lạnh đi rồi lấy bàn chải đánh răng, khăn mặt mới ở trong chiếc tủ nhỏ bên cạnh ra. “Để anh ngâm nước nóng một lát rồi em hẵng dùng.”
Chương Tranh Lam rửa một chiếc cốc sứ trắng mới tinh, lấy nước nóng rồi thả bàn chải vào, lại giặt chiếc khăn mặt hai lần bằng nước nóng mới vắt khô, đặt tạm trong chậu sứ bên cạnh.
Người đàn ông này vừa ngủ dậy, vẫn mặc áo ngủ, tóc cũng rối tung, lại vui vẻ sửa soạn đồ, Thủy Quang nhìn anh, không ngăn cản, cũng không nói gì.
Xong anh nhìn sang cô, nói: “Được rồi.” Khi liếc mắt nhìn sang bồn tắm, anh ho một tiếng, nói: “Nếu em tắm thì lấy dầu gội, sữa tắm ở trên giá nhé!”
Thủy Quang hờ hững đáp, tuy là chẳng có bao nhiêu cảm xúc nhưng Chương Tranh Lam đã thấy thỏa mãn trong lòng, anh nói: “Vậy anh xuống nhà chuẩn bị bữa sáng, em xong thì xuống nhé!”. Khi anh ra ngoài, rất chu đáo đóng cửa lại.
Thủy Quang đứng trước bồn rửa mặt, nhìn chính mình trong gương, cuối cùng khẽ than: “Rốt cuộc mình đang làm gì đây?”






Nhất định phải là cô ấy
Khi Thủy Quang đi xuống lầu, nghe thấy từ phòng bếp truyền ra tiếng “ loảng xoảng”, cô vốn định nói một câu “ cảm ơn” rồi đi luôn như khi đến cửa phòng bếp, nhìn thấy người bên trong đang lóng ngóng tay chân tìm thìa, lại không cẩn thận chạm vào chiếc bát bên cạnh, hai cái bát liền rơi xuống đất vỡ choang. Anh khẽ chửi thề một câu bằng tiếng Anh, khi nghiêng đầu nhìn thấy người đứng ở cửa, lại ngại ngùng xoa xoa mặt. “Em xuống rồi à?” Anh nói vậy