Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

rồi định ngồi xuống nhặt mảnh bát vỡ, Thủy Quang khẽ chau mày. Đi đến nói: “Để tôi làm, cháo trên bếp tràn ra rồi.”
Chương Tranh Lam túm lấy bàn tay sắp chạm vào mảnh vỡ của cô. “Nhặt mảnh bát vỡ dễ bị thương lắm, để anh làm! Em giúp anh xem nồi cháo nhé, hình như anh cho nhiều nước quá rồi.” Việc đầu tiên Chương lão đại hối hận trong cuộc đời này đó là không học làm việc nhà, vốn là muốn lấy lòng nhưng lại làm thành một mớ hỗn độn. Thật mất mặt!
Thủy Quang rút tay ra, đi sang bên đó tắt bếp, đợi nước lắng xuống, nhìn thấy một nồi cháo toàn nước, cô chẳng muốn để ý nữa, quay người nói: “Tôi phải đi rồi.”
Người đang nhặt mảnh vỡ kêu “ái” một tiếng, mảnh bát vỡ cứa vào ngón tay. Anh ngẩng đầu, vô cùng lúng túng. “Bị đứt tay rồi…” Die nda nl equ yd on
Thủy Quang nói: “… Anh đi xử lý vết thương trước đi.”
Chương Tranh Lam cười rồi quay người rửa vết thương, cũng nhìn thấy trên cổ tay áo của cô có dính máu, lập tức nói: “Anh giặt đồ giúp em nhé?”
Thủy Quang nhìn anh một cái, kẻ kia thức thời ngậm miệng. Die nda nl equ yd on
Khi anh xử lý vết thương xong, Thủy Quang cũng đã nhặt hết mảnh bát vỡ dưới đất và vứt vào thùng rác bên cạnh, cô đứng lên liền nhìn thấy Chương Tranh Lam đang đứng đó nhìn cô. Anh thật thà nói: “Thủy Quang, vẫn là em lợi hại hơn.”
Thủy Quang thầm lắc đầu, cô đổ bớt một nước trong nồi cháo đi, đậy vung lại rồi bật bếp, sau đó nói với anh: “Anh trông nồi cháo, tôi đi gột tay áo.”
Mặc kệ cô đột nhiên thay đổi thay đổi thái độ vì nguyên nhân gì, anh chỉ biết mình lại được cứu vớt một lần nữa, tuy nói như thế này rất sến nhưng thực sự anh cảm thấy như vậy.
Đi ra khỏi phòng bếp, Thủy Quang chợt thất thần mấy giây, bởi có người vừa mở cửa đi vào nhà.
Người đó chính là bà Chương. Bà vừa rút chìa khóa vừa ngẩng đầu nhìn thấy Thủy Quang liền sững sờ, rõ ràng bà không ngờ ở chỗ con trai lại có một cô gái, hơn nữa lúc này mới là sáng sớm, nhưng dù sao bà cũng là một người lão luyện, lập tức che giấu vẻ kinh ngạc, dịu dàng cất tiếng: “Bác là mẹ của Tranh Lam, nó có nhà không cháu?”
Thủy Quang trở tay không kịp, do dự định quay đầu gọi người trong bếp nhưng bà Chương đã thay dép, cười hỏi: “Cô bé,cháu họ Tiêu đúng không?”
Thủy Quang không biết làm thế nào mà bà ấy lại biết họ của mình nhưng vẫn khẽ gật đầu.
Bà Chương nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, trong ánh mắt có sự thăm dò nhưng vẫn rất hiền từ, khi bà nhìn thấy vết máu trên cổ tay áo cô, lập tức hỏi bằng giọng rất quan tâm: “Làm sao thế này? Cháu bị thương à?” Bà nắm lấy tay của Thủy Quang khiến cô hơi mất tự nhiên. “Cháu không sao.”
Ngay sau đó, giọng nói của Chương Tranh Lam truyền đến: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?” Chương lão đại vốn định nói: “Mẹ lại đến à”, may mà anh không buột miệng khiến bà Chương trừng mắt.
Bà Chương thấy con trai mình hiếm khi tươi cười, liền nói: “Tối qua con gọi điện làm ồn, đòi lấy trà thuốc hạ sốt bố con mang từ Giang Nam về, buổi tối bố mẹ ngủ sớm, ai mà dậy đi đưa trà cho con được, nên sáng sớm nay mẹ mang đến trước lúc con đi làm. Thế… ai bị cảm vậy?” Đôi mắt nhạy bén của bà nhìn con trai rồi nhìn cô gái trước mặt.
Chương Tranh Lam “hứ” một tiếng, nhìn thấy túi trà thuốc bà Chương đặt ở trên chiếc tủ thấp gần cửa, cười nói: “Mẹ vất vả quá!” Chương Tranh Lam tự nhận là mình vẫn đối phó được với lão thái thái nhà mình, thực ra đối phó với ai anh cũng sắc sảo, nhạy bén, chỉ khi đối với Tiêu Thủy Quang, anh mới thường xuyên bí từ đuối lý, lúng túng vụng về.
Bà Chương nhìn vết thương trên tay phải của con trai, lại nhớ đến cổ tay áo của cô gái kia, nhất thời không đoán ra được chuyện là thế nào.
Thủy Quang đứng ở giữa, có chút lúng túng, liền nói với bà Chương: “Cháu vào nhà vệ sinh một lát” rồi rời đi.
Sau khi Thủy Quang vào nhà vệ sinh, bà Chương mới đi đến gần con trai, hỏi: “Con thế này không phải là yêu đơn phương đấy chứ?”
Vị lão thái thái này không biết năm đó đã nhận ra bao nhiêu “phái phản động”, ánh mắt cũng khá độc. Chương Tranh Lam sẽ không thừa nhận, nhưng thực sự là như vậy, anh yêu đơn phương, vậy thì làm sao chứ? Chí ít bây giờ anh biết rõ rất rõ bản thân mình muốn gì.
Bà Chương ngửi thấy mùi cháo, đi vào trong bếp. “Con còn biết làm cơm sáng à?”
Chương Tranh Lam nhìn về phía nhà vệ sinh ở gần cửa rồi đi vào bếp cùng mẹ, rất nghiêm túc hỏi: “Mẹ, mẹ cảm thấy cô ấy thế nào?”
“Tốt, nhưng mẹ thấy người ta còn chẳng thèm nhìn thẳng vào con lấy một cái nữa.”
Được, Chương Tranh Lam thở phào một hơi, đứng bên cạnh bà Chương đang kiểm tra nồi cháo, thấp giọng nói: “Hay là… mẹ giúp đỡ con trai me một chút đi!”
Bà Chương nhìn anh một cái. “Ôi, thiếu gia con lại có ngày cần mẹ giúp đỡ à? Tay con làm sao vậy? Không phải là ngốc đến mức dùng khổ nhục kế chứ?”
Chương Tranh Lam cảm thấy trong chuyện này, lão thái thái rõ ràng chiếm được thế thượng phong, nhưng chỉ cần giúp anh có thêm hy vọng giành thắng lợi thì thế nào cũng được.
“Có được không? Mẹ chỉ cần nói một câu thôi!”
Bà Chương vặn nhỏ lửa, nhìn thẳng vào ông con trai cao


Old school Easter eggs.