Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

to ở bên cạnh. “Con thật sự phải lòng cô bé này?”
“Nhất định phải là cô ấy.”
Trước đó bà vẫn còn chút hoài nghi rằng cậu con trai chẳng bao giờ nghiêm túc của mình lại tìm cách đối phó với hai ông bà già họ, nhưng bây giờ, bà lại cảm thấy có chút lo lắng cho con trai mình, trông dáng vẻ của nó thì rõ ràng là nó tự đâm đầu vào, vấn đề là không biết con gái nhà người ta có ý thế nào nữa.
Bà than thở: “Trước đây mẹ có đi xem mệnh cho con, lúc xem về nhân duyên, người ta nói rằng “hữu tưởng”, lại nói “cầu thì được, bỏ thì mất, chân thành.”
*hữu tưởng là thuật ngữ Phật học: ý nói là có cảm giác, nhận thức, suy nghĩ…
Chương Tranh Lam vốn không tin vào bói toán, bản tính còn tùy tiện, bừa bãi nhưng lúc này lại bị câu “cầu thì được” kia làm cho xao động, suýt hỏi rằng: “Vậy người ta có nói phải làm thế nào mới có thể cầu được không?” May mà anh vẫn còn chút lý trí mà không thốt ra câu đó.
Bà Chương nói: “Đươc rồi, đi xem xem cô bé xong chưa, nếu xong rồi thì bảo cô ấy ra ăn sáng đi.”
Chương Tranh Lam nghe thấy vậy liền nở nụ cười.”Lão Phật gia muôn năm!”
Bà Chương cười, mắng: “Con nghiêm chỉnh chút đi, có khi con gái nhà người ta vì thấy con chẳng ra làm sao nên mới không thèm để ý đến con.”
Chương Tranh Lam đi ra ngoài rồi còn quay đầu nói một câu: “Ở trước mặt cô ấy, con chẳng thể nào nghiêm chỉnh nổi.” Lão đại đã quên mất những hành vi vô lại kia của mình.
Thủy Quang đang gột tay áo, nghe thấy tiếng gõ cửa, ngay sau đó Chương Tranh Lam mở cửa đi vào, đưa chiếc máy sấy cho cô. Thủy Quang chậm chạp nhận lấy. Anh lại cười, hỏi cô: “Anh sấy giúp em hay là em tự làm?”
Thủy Quang luôn bị anh làm cho trở tay không được. “Tôi tự làm.”
Anh nói “được” xong thì không nói gì thêm nữa, nhưng cũng không ra ngoài.
Thủy Quang vắt nước ở tay áo, cố gắng không đoái hoài đến người phía sau, nhưng anh hoàn toàn không cảm thấy ngượng ngập, còn tiến lên một bước, nói: “Để anh làm chi, em vắt thế này, lát nữa sấy khô chắc chắn sẽ bị nhăn đấy.”
Nói xong, anh nắm lấy cổ tay cô, cầm một chiếc khăn khô ở bên cạnh giúp cô lau bớt nước, cô cố rút tay ra nhưng không được, còn bị anh nói: “Em đừng cử động bừa bãi.”
Đối với người này, Thủy Quang luôn cảm thấy không biết phải nói gì, nhưng khi nhìn thấy vết thương của anh, cô vẫn hỏi: “Tại sao anh không dán băng vào?”
Chương Tranh Lam chớp mắt với cô: “Không sao, anh là đàn ông, vết thương bé tí này chẳng đáng kể gì.” Nói vậy chứng tỏ thói vô lại kia lại đến rồi. “Nhưng mà tốt nhất đừng để mặt bị thương, em xem, vết thương lúc bị em đẩy xuống giường hôm kia…” Sau đó anh lập tức kéo tay cô ấn lên trán mình. “Em sờ thử xem, đã để lại sẹo rồi.”
Lời lẽ và cử chỉ thân mật này khiến Thủy Quang mất tự nhiên, sau đó lại nghe thấy anh nói: “May mà không nghiêm trọng lắm, nếu không thì hỏng hết tướng mạo của anh rồi.”
Thủy Quang không kìm được nói: “Anh đâu phải diễn viên, cần khuôn mặt đẹp làm gì?”
Chương Tranh Lam bật cười. “Cần khuôn mặt đẹp để dụ dỗ em chứ còn làm gì!”
Thủy Quang biết ngay con người này chẳng nói được mấy câu đàng hoàng mà, cô cũng quen rồi, cứ coi như không nghe thấy, giằng tay khỏi tay anh, quay người cắm máy sấy. Người phía sau lền xán đến gần cô, nói: “Anh giúp em nhé, hay là…”
“Anh không thể ra ngoài trước sao?”
“Anh không muốn.” Chương lão đại nói mà không hề đỏ mặt.
Thủy Quang không muốn vì chuyện vô vị này mà tranh luận với anh, lập tức bật máy sấy lên sấy tay áo. Người đàn ông cao lớn đang đứng phía sau thì nhìn khuôn mặt hơi cúi, đầy vẻ bực bội của cô trong gương, liền cười rồi duỗi tay ra, nhẹ nhàng vuốt qua hình dáng của cô ở trong gương. Ánh đèn màu cam cùng với âm thanh ù ù của máy sấy tạo thành một cảnh tượng ám muội động lòng người.
Thủy Quang từ nhà vệ sinh đi ra liền bị bà Chương gọi đến ăn sáng.
Thủy Quang trước nay luôn rất kinhsg trọng và nghe lời các bậc trưởng bối, còn bà Chương vốn thân thiện lại giỏi nói chuyện nên lúc này, Thủy Quang chỉ tập trung nói chuyện với bà, ngoài ra chẳng để ý đến điều gì khác. Dù lúc trước cô đã quyết định sẽ rời đi nhưng bây giờ có bậc trưởng bối đến, cô đành ở lại.
Bà Chương nắm tay cô, hỏi: “Cháu tên là Thủy Quang đúng không? Quê cháu ở đâu?”
“Tây An ạ.”
Bà Chương gật đầu, nói: “Đó là cố đô của Trung Quốc, lưu giữ bao nhiêu nét văn hóa truyền thống, chẳng trách lại sinh ra được cô gái xinh đẹp như cháu đây.” Bà tự nhiên lại nói đến “tượng binh mã” tiêu biểu nhất của Tây An, Thủy Quang lắng nghe, không kìm được cười, nói: Thực ra không lợi hại như bác nói đâu. Đó là phát hiện rất vĩ đại nhưng ngoài tượng binh mã ra, Tây An còn có rất nhiều di tích đáng được ca tụng, thưởng thức.”
Chương Tranh Lam bị bà Chương sai đi lấy cháo, khi bưng cháo và rau ra ngoài, anh nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Thủy Quang, thật sự là thấy có chút ghen tị với lão thái thái nhà mình.
Thủy Quang nhìn thấy anh, vô thức thu lại nụ cười.
Bà Chương vẫn đang níu với Thủy Quang: “Bác còn một năm nữa mới nghỉ hưu, đến khi đó nhất định bác phải đến Tây An mộ