Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
nói cô chưa bao giờ yêu ai, đến khi chớm yêu lại gặp phải kiểu người như Chương Tranh Lam, bị anh quay như chong chóng là điều quá đỗi bình thường.
Cuối cùng Chương Tranh Lam cũng thả tay ra nhưng không có ý nhượng bộ, thậm chí còn sát lại gần hơn, cúi người hôn lên tóc cô. Thủy Quang tưởng rằng sau đó anh sẽ thôi nhưng lại phát hiện mình đang bị anh từ từ ép xuống sô pha. Cô cắn răng, bực bộ vì mình đã nhượng bộ anh quá nhiều lần.
“Anh thả tay ra, em phải đi rồi…”
“Không buông.”
Thủy Quang vừa giận dữ vừa xấu hổ , co chân lên đá anh nhưng vì không gian bị hạn chế nên cũng không biết đá trúng chỗ nào, chỉ nghe anh “hừ” một tiếng, cụp mắt xuống, giọng nói mang theo mấy phần u oán: “Em thật nhẫn tâm!”
Thủy Quang chẳng hiểu ra sao, đến khi anh tóm lấy tay cô đưa đến chỗ bị thương, cô mới ý thức được là chuyện gì, vội vàng rụt tay về. “Anh là đồ lưu manh.”
Chương Tranh Lam nở nụ cười u ám. “Thế này đã là lưu manh rồi á? Vậy thế nào thì sao? Anh nói rồi hôn lên bờ môi cô, mang theo ham muốn rõ ràng.
Thủy Quang quay đi. Chương Tranh Lam nở nụ cười, tay vẫn không dừng lại, chiếc áo sơ mi cũng đã được cởi ra gần hết, để lộ khuôn ngực vạm vỡ, săn chắc. Anh cầm lấy tay cô đặt lên lưng mình, nói: “Lần trước bị em cào, giờ trên lưng anh có rất nhiều sẹo.”
Thủy Quang mơ hồ biết ý anh muốn nói gì nhưng lúc này cô càng bực bội hơn vì mình vị anh dẫn dụ, khống chế, liền bộc phát tính khí trẻ con cào vào lưng anh, khiến gã lưu manh nào đó phải rùng mình. “Em lại cào đấy à?”
Trầm luân
Nếu nói Chương Tranh Lam không có bản lĩnh thì đúng là nói đùa, anh có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay, có thể sống theo đúng ý mình… chỉ cần nhìn vào đó là biết năng lực của anh như thế nào, đướng nhiên bao gồm cả việc dụ dỗ người trong lòng.
Trước khi Thủy Quang cự tuyệt, tay phải của Chương Tranh Lam đã nắm chặt tay cô đưa đến chỗ trái tim mình.
Nếu là người khác, có phải cô đã đánh cho ngất xỉu rồi không? Thủy Quang bất ngờ phát hiện mình lại nhẫn nhịn với anh, nhưng con người này thực sự dễ khiến người ta tức giận.
Có điều, Chương Tranh Lam đâu phải là người dễ xua đuổi như thế, huống hồ đây còn là thời khắc tên đã lên cung. Anh chỉ muốn trói cô lại rồi cứ thế xử lý cô nhưng rốt cuộc vẫn không dám mạnh mẽ quá, chỉ dụ dỗ từng chút, từng chút một.
Chương Tranh Lam cười, nói: “Được.” Anh tưởng cô sẽ đi nhưng ngay sau đó lại sững sờ nhìn cô đi vào phòng ngủ, lên giường rúc vào trong chăn.
Chương Tranh Lam không dám tin, véo vào tay mình một cái mới thực sự tin là anh không nằm mơ, cuối cùng vội vàng đi tắm rồi quay về phòng ngủ, do dự một hồi rồi cũng trèo lên giường, chui vào chăn.
Anh đặt một tay lên eo cô, kéo cô lại. “Thủy Quang.”
Cô không trả lời, Chương Tranh Lam không kiềm chế được nhếch khóe miệng, khuôn mặt góc cạnh khiến anh trông càng cởi mở và gợi cảm. Trước đây, anh từng cảm thấy cả thế giới có thể là của riêng mình, bây giờ mới phát hiện, dù thật sự có được cả thế giới cũng chẳng bằng có được cô.
Sau đó anh quay người lấy một món đồ trong ngăn kéo chiếc tủ thấp bên cạnh, rồi kề vào bên tai cô, dịu dàng thủ thỉ: “Cặp nhẫn đôi này anh mua từ hôm sinh nhật, nhưng khi đó không dám đưa cho em.” Anh lấy ra chiếc nhẫn bạch kim dành cho nữ, ôm lấy cô, kéo tay phải của cô ra khỏi chăn rồi đeo lên ngón giữa. Cô rụt tay lại nhưng bây giờ, khí thế của Chương lão đại đang rất mạnh nên không thể tránh né. Sau đó anh đeo chiếc nhẫn dành cho nam lên tay mình. Chương Tranh Lam chưa bao giờ thích đeo đồ trang sức, vậy mà lần này lại tình nguyện đeo nhẫn, trong lòng còn thấy ngọt như mật.
Đêm nay có một người ngủ rất say, ngược lại một người gần như không ngủ. Đến sáng sớm Chương Tranh Lam mới bớt hưng phấn, nhắm mắt lại, nhịp thở dần dần bình ổn.
Khi thức dậy đã là gần mười giờ sáng, ánh nắng chiếu rọi vào phòng qua khe hở của rèm cửa. Anh đưa tay sang bên cạnh, chợt bừng tỉnh vì trên giường chỉ có một mình anh, ngồi dậy nhìn ngó xung quanh, lặng ngắt như tờ, không có hơi thở của cô.
Khi Chương Tranh Lam khoác áo ngủ đi xuống lầu, đột nhiên nhớ đến hai năm trước. Khi anh thức dậy vào một buổi sáng, cũng một mình đi lại trong căn nhà trống trải.
Anh vào bếp pha một cốc cà phê, trong lòng có chút hụt hẫng. Hai năm trước anh đã đến trường đại học, lại được biết cô có bạn trai rồi, anh ngồi ở đó đến khi sắc mặt lạnh đi, giống như chính tâm trạng của anh khi đó.
Anh luôn tự phụ cho rằng nếu cô còn độc thân thì anh sẽ theo đuổi, còn nếu cô đã có người yêu thì anh sẽ lùi bước, nhưng lúc đó mới phát hiện ra rằng, hóa ra anh lại khó tiếp nhận chuyện cô đã có người khác như vậy.
Bây giờ thì sao? Lại là chuyện gì đây? Nào có ai sau mỗi lần thân mật liền biến mất tăm từ sáng sớm. Chương Tranh Lam cảm thấy bị tổn thương, chẳng lẽ anh không có sức hấp dẫn như vậy sao?
Uống một ngụm cà phê, anh cảm thấy đắng chát giống như cảm giác bị vứt bỏ.
Đặt chiếc cốc xuống để lên lầu thay quần áo, anh phải ra ngoà