Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1571 lượt.

trước quán ăn, Chương Tranh Lam một tay đẩy cửa đi vào mới nói: “Đúng vậy.” Anh ngẩng đầu liền nhìn thấy người đang ngồi trên chiếc bàn gần cửa sổ, quay lưng về phía anh, anh mỉm cười đi về phía đó.
Châu Kiến Minh đang đờ đẫn thì bị bà xã huých vào cánh tay. “Yêu rồi đương nhiên là sẽ muốn kết hôn, sao anh lại ngạc nhiên như vậy chứ?”
Những lúc thế này, người không hiểu về Chương Tranh Lam lại lập tức hiểu ra được vấn đề, đúng vậy, bất luận là ai, yêu rồi muốn kết hôn là chuyện rất đỗi bình thường mà.
Châu Kiến Minh nhìn theo hướng Chương Tranh Lam đang đi, liền thấy một cô gái tóc ngắn, mặc áo len nhạt màu đang nhìn ra ngoài cửa sổ, áo khoác vắt trên lưng ghế, cảm giác đầu tiên của Châu Kiến Minh là: tĩnh.
Khi Thủy Quang nhìn thấy Chương Tranh Lam bế một cô bé đi đến, phía sau còn có hai người có vẻ là bố mẹ đứa trẻ thì chắc chắn là bất ngờ rồi. Cô đứng dậy, Chương Tranh Lam đặt đứa bé xuống chỗ ngồi trước mặt cô, rất tự nhiên cười nói với cô: “Có người bạn cùng ăn với chúng ta.”
Chương Tranh Lam nghiêng người chỉ vào hai người đang đi đến, giới thiệu người đàn ông là Châu Kiến Minh, sau đó xoa xoa đầu cô bé con, nói: “Châu Lộ, Lộ Lộ.” Cuối cùng mới giới thiệu với hai vợ chồng Châu Kiến Minh: “Tiêu Thủy Quang, bạn gái tôi.”
Châu Kiến Minh ân cần chìa tay ra. “Chào em! Chào em!” Người khiến Chương Tranh Lam muốn kết hôn thì chỉ có thể là một nhân vật trong truyền thuyết.
Thủy Quang còn chưa có phản ứng thì vợ Châu Kiến Minh đã ngượng ngập đập vào tay ông xã, nói với Thủy Quang: “Chào em, cứ gọi chị là chị Lê.”
Thủy Quang chào: “Chị Lê”, sau đó khẽ liếc nhìn Chương Tranh Lam thì chỉ thấy đối phương chỉ cười, cô chẳng biết làm thế nào, nhưng chính bản thân cô cũng không chú ý đến việc cô lại tiếp nhận từ “bạn gái” của anh một cách tự nhiên như vậy.
Bởi vì đột nhiên thêm người nên Chương Tranh Lam bảo phục vụ đổi sang một phòng riêng.






Tình yêu và niềm tin
Còn hai ngày nữa là đến Giáng sinh nên trước cửa các cửa hàng hai bên đường đã rực rỡ đèn màu. Trước đây Chương Tranh Lam chẳng có cảm giác gì với ngày tết Tây này nhưng bây giờ lại rất quan tâm, hỏi người đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Ngày lễ em có rảnh không?”
Thủy Quang hơi thất thần, chỉ “ờ” một tiếng mà không quay đầu lại, cũng không biết là có nghe thấy câu hỏi của anh không.
Chương Tranh Lam nghiêng đầu nhìn cô. “Thẫn thờ gì vậy? Hử?”
Thủy Quang quay đầu lại, nói: “Em thích mùa đông.”
Sau khi vào nhà, Chương Tranh Lam bảo cô ngồi xuống, cứ tự nhiên như ở nhà rồi vào phòng bếp lấy nước ấm cho cô.
Hai lần trước, Thủy Quang đều không ngắm kỹ nơi ở của anh, lúc này cô nhìn một lượt, chỉ cảm thấy đơn giản và vô cùng sạch sẽ. Cô nhìn thấy trên bàn trà có bày một hộp bút chì lớn và mô hình đàn piano bằng thủy tinh, cầm lên xem, phát hiện phần đỉnh đàn piano có khắc mấy chữ tiếng Anh: Love and will (Tình yêu và niềm tin).
Khi cô đặt cây đàn trở lại bàn, người ở phía sau nói: “Cái này là anh mua hồi năm lớp mười một đi Mỹ tham gia trại hè.”
Chương Tranh Lam đi đến ngồi xuống bên cạnh Thủy Quang, đưa cốc nước trên tay cho cô, còn mình thì cầm một lon cà phê. “Em xem ti vi không?”
Thủy Quang cầm chiếc cốc, gật gật đầu, nếu không xem ti vi, hai người chỉ ngồi đó thì cũng thật kỳ quặc, nhưng vừa bật ti vi lên, hình ảnh đang tạm dừng trên màn hình lại khiến cả hai đều sững sờ. Đây là kỳ thi võ thuật toàn quốc vào năm 2003, là lần đầu tiên cô giành được giải nhất, cô đứng trên bục cao nhất nhận giải thưởng, khi đó, cô mười sáu tuổi, nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Thủy Quang chăm chú nhìn màn hình một hồi lâu, Chương Tranh Lam cũng nhất thời không biết phải tắt đi hay là đổi sang kênh khác, thực ra nếu bây giờ tắt ti vi thì cũng hơi ngượng, vì đã bị bắt hỏa tang rồi, anh đang định giải thích hoặc nói câu gì đó để lấp liếm thì Thủy Quang đã lên tiếng trước: “Em cũng quên mất là còn có cách ghi hình như thế này.”
Đã bao lâu rồi cô không cười như thế này?
Thủy Quang vẫn đang cố xóa đi những ký ức có liên quan đến anh ấy, không phải cô không muốn quên, chỉ là mười tám năm liền cô đều ở bên cạnh anh. Khi bắt đầu biết thích một người, trong trái tim cô đã ươm một hạt giống rồi chăm sóc, bảo vệ từng li từng tí, chờ đến ngày nó đơm hoa kết trái, cuối cùng anh cũng nói sẽ đợi cô. Hạnh phúc đợi chờ bao lâu tưởng chừng đã nắm trong lòng bàn tay, không ngờ lại tan biến không chút dấu vết.
Chẳng còn gì nữa cả.
Khi Vu Cảnh Lam qua đời, cô chỉ có suy nghĩ này.
Đã bốn năm rồi, Cảnh Lam qua đời khi còn quá trẻ, đến giờ có bao nhiêu người còn nhớ đến cậu thiếu niên xuất sắc năm nào?
Cho nên đã bao nhiêu năm rồi, cô muốn quên anh đi nhưng không đành lòng! Sự mâu thuẫn này giày vò khiến cô sầu não đến mức không còn là chính mình, cô muốn vượt qua nó nhưng lại không nỡ buông tay.
“Em mà cứ thất thần trước mặt anh, anh sẽ tức giận đấy.” Đưa ngón tay luồn vào mái tóc ngắn của Thủy Quang, Chương Tranh Lam nhẹ nhàng cười, nói.
Mắt Thủy Quang hơi đỏ lên. Anh