The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2211 lượt.

n sàng, chẳng lẽ còn thất bại trong gang tấc?
Hai người tạm biệt Đậu Đậu rồi đi ra, Lỗ Phong nói: “Hoài Nguyệt, em đi đâu để anh đưa đi”.
Hoài Nguyệt không quay đầu lại: “Tôi bắt xe về ngoại ô, anh cứ đi trước đi”.
Lỗ Phong chạy hai bước đuổi theo, cố làm mặt cười: “Vừa rồi là anh không đúng, đừng giận nữa. Em vừa bị thương ở đầu, giận là đau hơn đấy. Trước kia không phải mỗi lần tức giận em lại đau đầu sao? Lần nào anh cũng phải day huyệt thái dương cho em hồi lâu mới đỡ”.
Hoài Nguyệt cười nhạt nói: “Anh xóa hết mấy chuyện này đi được rồi đấy. Từ lâu tôi đã không còn yếu ớt như vậy nữa rồi”.
Trước kia mỗi lần giận dỗi Lỗ Phong, cô vẫn nói đau đầu nhưng quá nửa chỉ là làm nũng, day huyệt thái dương một hồi rồi hai người lại làm lành với nhau. Bây giờ Lỗ Phong nhắc tới chuyện này khiến cô chỉ cảm thấy càng khinh ghét anh hơn.
Lỗ Phong tiếp tục nhỏ nhẹ: “Tóm lại đều là anh không đúng, Hoài Nguyệt, hết thảy mong em nghĩ đến con mình, em tha thứ cho anh được không? Thứ Sáu anh đón Đậu Đậu đến cơ quan đợi em rồi cùng đi ăn, cũng coi như là phần thưởng cho tuần đầu tiên Đậu Đậu sống tự lập”.
Ăn bữa cơm với bố mẹ mình vậy mà cũng trở thành một loại phần thưởng xa xỉ. Trong lòng Hoài Nguyệt cảm thấy khó chịu thay cho Đậu đậu. Ngoài mặt vẫn lạnh lùng, cô nói: “Không cần, Đậu Đậu đang lớn, có một số chuyện dù sao cũng phải để nó đối mặt. Bố mẹ đã ly hôn hơn một năm rồi, không cần phải để nó sống trong ảo tưởng mãi. Anh về chăm sóc vợ anh cho tử tế, nói với cô ta rằng bất kể anh với cô ta có chia tay hay không thì tôi cũng không định dính líu gì đến anh nữa, bảo cô ta cứ yên tâm, đừng có gọi điện đến nói với tôi những chuyện buồn nôn đó nữa”.
“Cô ta tìm em rồi à?” Lỗ Phong giật mình hỏi: “Cô ta không làm gì em chứ?”
“Tôi không thấy hứng thú với bất cứ thứ gì của cô ta, cô ta còn có thể làm gì tôi?” Hoài Nguyệt thản nhiên nói: “Lỗ Phong, anh nên tỉnh táo một chút. Tôi sẽ không quay lại, cho dù anh ly hôn tôi cũng không quay lại. Chúng ta đã từng là vợ chồng, chẳng lẽ ngay cả điểm này anh cũng không hiểu tôi à?”
Hoài Nguyệt nhìn thấy một chiếc xe taxi vừa dừng lại phía trước liền vội vàng vẫy tay rồi đi tới, chỉ nghe Lỗ Phong lớn tiếng hỏi với theo: “Là vì thằng cha hàng xóm đúng không? Thằng cha họ Cơ kia? Chẳng lẽ cô định lấy nó thật à?”
Hoài Nguyệt dừng lại một lát rồi cúi đầu ngồi vào taxi, nhanh chóng đi mất.
Lỗ Phong đứng bên đường, chỉ cảm thấy từ đầu đến chân đều lạnh buốt.
Hoài Nguyệt trở lại căn nhà ngoại ô, trong lòng rầu rĩ, bên tai vẫn vang vọng câu nói kia của Lỗ Phong. Cô xem lại sự thân thiết giữa mình với Cơ Quân Đào mấy ngày nay, hoàn toàn giống một cặp tình nhân đang yêu nhau say đắm. Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tán gẫu, cùng nhau lên giường, lúc không ở bên nhau thì điện thoại, nhắn tin. Anh luôn nhìn cô, ôm cô, luôn mỉm cười nghe cô nói chuyện, còn cô thì đã quen với việc làm nũng anh. Cứ như vậy sợ rằng không được, cô giật mình toát mồ hôi lạnh. Lỗ Phong hỏi rất đúng, chẳng lẽ cô định lấy anh sao? Định lấy một người bệnh trầm cảm sao?
Bạn là một chuyện, người tình là một chuyện. Còn người nhà, đó hoàn toàn lại là một chuyện khác. Sau khi bị tai nạn xe, vì sao cô không muốn nói với anh? Bởi vì cô sợ anh căng thẳng, sợ tâm lý anh không chịu được. Trong bệnh viện, cô đau đến mức có thể khóc trước mặt Lỗ Phong không hề kiêng kỵ, nhưng cô có thể tưởng tượng nếu như trước mặt là Cơ Quân Đào thì nhất định cô sẽ không dám khóc, chẳng những không dám khóc mà ngược lại còn phải an ủi anh nữa.
Anh chính là một viên bảo ngọc vô cùng tinh xảo, cô sẵn sàng bảo vệ anh, nhưng lúc nào cũng phải lo lắng vì chỉ sơ ý một chút sẽ rơi xuống đất vỡ tan. Chẳng lẽ cả đời này cô đều phải nơm nớp lo sợ cầm viên ngọc quý này trên tay mãi sao? Một tay dắt Đậu Đậu, một tay che chở anh, dưới chân còn phải cẩn thận từng bước một, vì nếu trượt chân một chút thì kết quả sẽ là con ngã ngọc vỡ.
Hoài Nguyệt ngồi trên sofa rất lâu, tiếng chuông điện thoại đổ dồn, nghe có vẻ cực kỳ chói tai trong phòng khách vắng lặng. Cô nhìn điện thoại, vẫn là chiếc điện thoại cũ. Kế hoạch ra ngoài mua điện thoại mới hôm đó phải hủy bỏ vì sự phản đối của cô. Có lẽ trong vô thức, cô không muốn có quá nhiều dấu vết của anh được lưu lại trong cuộc sống của mình. Như vậy có thể sẽ khiến cô thoải mái hơn một chút khi mọi thứ chấm dứt.
Chuông cửa vang lên, Hoài Nguyệt đứng dậy ra mở. Cơ Quân Đào đứng bên ngoài, vẻ mặt vô cùng lo lắng. Nhìn thấy cô, anh khẽ thở phào, nói: “Sao em không nghe điện thoại? Sao sắc mặt kém thế, vết thương lại đau à?”
“Không, nhân tiện trên đường về em đã ghé vào bệnh viện kiểm tra rồi. Cũng đã thay băng, tình hình rất ổn”.
“Vậy là do không nỡ rời Đậu Đậu sao? Đang đau lòng đúng không?” Cơ Quân Đào mỉm cười hỏi: “Lúc được đưa đến trường mầm non, Đậu Đậu có khóc không?”
Hoài Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh. Trên gương mặt tuấn tú là nụ cười dịu dàng. Đó là nụ cười dịu dàng dành riêng cho một mình cô, nhưng cô có dám nhận hay không? Vừa nghĩ như vậy, sống mũi lại cay cay, cô khẽ