Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.

nói: “Không”.
Cơ Quân Đào ôm cô vào lòng, cười nói: “Được rồi, được rồi, muốn khóc thì cứ khóc đi. Mấy hôm nữa Đậu Đậu về, anh phải nói với nó rằng có một người phụ nữ đã khóc vì cu cậu, anh cảm thấy rất ghen tị”.
Nước mắt Hoài Nguyệt chảy càng nhiều hơn, cô gục đầu vào lòng Cơ Quân Đào khóc đến mức cả người run rẩy. Cuối cùng Cơ Quân Đào cũng linh cảm thấy có chuyện gì đó không bình thường, cúi đầu hỏi: “Hoài Nguyệt, em làm sao vậy? Có chuyện gì à?”
Hoài Nguyệt nói: “Em muốn gội đầu, nhưg đến tiệm cắt tóc lại sợ bị người khác chê cười”.
Cơ Quân Đào đương nhiên biết rõ cô có tâm sự khác nhưng cũng không nói ra: “Vậy chúng ta gội ở nhà là được”.
Hoài Nguyệt rầu rĩ không vui: “Vết thương của em ở trước trán, không cẩn thận sẽ nhiễm trùng”.
Cơ Quân Đào nói: “Không phải anh đã mua cái ghế gấp đó à? Để cạnh bồn tắm, lúc nãy anh đã thử ở bên nhà rồi, vừa đẹp. Để anh gội cho em. Em yên tâm, bảo đảm không chạm vào vết thương, không đau chút nào đâu, đừng khóc nữa.”
Lúc này, Hoài Nguyệt mới biết vì sao hôm đó sau khi mua đồ cho Đậu Đậu xong, anh lại khăng khăng mua một cái ghế gấp, thì ra anh đã suy nghĩ cho mình từ lúc đó rồi. Cô ngẩng đầu, ánh mắt nhìn anh vô cùng thê lương, nước mắt chảy vào khóe môi, vừa mặn, vừa đắng.






Hoài Nguyệt đi làm, trên trán dán một miếng băng gạc. Hôm nay lại đúng lịch họp sớm của Ban Biên tập, mặc dù đội mũ vẫn bị mọi người phát hiện. Ai cũng hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, Hoài Nguyệt đành phải kể sơ qua mọi chuyện. Tư Tư nghe xong liền tức giận nói: “Cái thằng cha Lỗ Phong này không thể dựa dẫm được, chính mình thì không sao mà Hoài Nguyệt của chúng ta lại bị thương như vậy, đóa hoa của ban chúng ta mà bị rách cánh thì phải tìm hắn bắt đền mới được”.
Phóng viên Tào nói: “Cô đừng gở mồm gở miệng nữa, Hoài Nguyệt sẽ không sao đâu, nếu chẳng may có sẹo thì tôi cũng biết một bác sĩ chỉnh hình tay nghề rất cao, từng đi học ở nước ngoài về, nhất định sẽ làm Hoài Nguyệt xinh đẹp như trước. Nếu vẫn không được thì bây giờ không phải đang có mốt để tóc mái sao, đến mắt cũng bị che gần hết thì có gì mà không che được?”
Trần Thụy Dương ngồi đối diện, tưởng tượng đến cảnh Hoài Nguyệt để tóc che kín mắt liền bật cười. Tan họp, Trần Thụy Dương gọi Hoài Nguyệt vào văn phòng, hỏi: “Em và Lỗ Phong không có chuyện gì chứ?” Anh nhớ hôm đó mình ở trên lầu nhìn thấy Hoài Nguyệt không muốn lên xe của Lỗ Phong, hai người còn lằng nhằng hồi lâu. Chẳng lẽ là cãi nhau nên đi về mới đụng xe?
Hoài Nguyệt thành thật nói: “Bọn em cãi nhau mấy câu, em bực quá quên thắt dây an toàn”.
Trần Thụy Dương cau mày hỏi: “Chuyện gì mà tức giận như vậy? Vì cuộc điện thoại của Viên Thanh lần trước à?” Anh nhớ lại lúc cô ném quyển tập chí, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
“Được, được”, Hoài Nguyệt bị anh nhìn đến mức trong lòng cực kỳ căng thẳng, vội vàng gật đầu nói: “Xin lỗi Giám đốc Trần, em mạo muội quá rồi”.
“Hoài Nguyệt, ý anh không phải như vậy”, Trần Thụy Dương đi vòng qua bàn làm việc tới trước mặt cô, “Em có thể nói với anh như vậy là đã coi anh như bạn, anh rất vui. Sau này không cần gọi anh là Giám đốc Trần nữa, thực ra trong lòng anh…”
“Giám đốc Trần!” Hoài Nguyệt kinh hãi. Nhìn vẻ mặt Trần Thụy Dương, cô có thể lờ mờ đoán được anh định nói gì tiếp theo, cô quyết không thể để anh nói ra được, “Mọi người đều gọi như vậy quen rồi. Chỉ sợ sau này khi anh lên chức, có muốn đổi cách gọi khác cũng khó”. Cô căng thẳng cười cười: “Thầy Trương nói phải bàn với em về nội dung số tiếp theo, em đi trước đây”.
Trần Thụy Dương nhìn theo bóng cô, yên lặng không nói.
Cử chỉ và lời nói vô thức của một người là thứ có thể dễ dàng cho thấy nội tâm của người đó nhất, anh không tin Hoài Nguyệt không đoán được điều mình định nói. Cô ấy phản ứng nhanh như vậy, dứt khoát như vậy, cho thấy cô ấy không hề có ý định tiếp nhận mình. Vì ai? Lỗ Phong sao? Tuyệt đối không thể, nếu không cô ấy đã không nói chuyện vừa rồi với mình. Hay là quá khứ của mình với Viên Thanh? Điều đó cô ấy đã biết từ lâu, cho dù không thoải mái cũng sẽ không phản ứng gay gắt như vậy. Chẳng lẽ còn có một người khác? Trong lòng cô ấy đã có người khác? Trần Thụy Dương vô thức nắm chặt tay, tự trách mình quá chậm chạp. Phải chăng vì vậy nên đã bỏ lỡ cơ hội?
Hoài Nguyệt trở lại văn phòng, Tư Tư đóng sầm cửa lại, tươi cười hỏi cô: “Giám đốc Trần tìm em có chuyện gì?”
Hoài Nguyệt nghĩ, đúng vậy, không phải Trần Thụy Dương tìm mình có việc sao? Tại sao mình lại tự tiện bỏ về như vậy? Cô ấp úng: “Cũng không có việc lớn gì, chỉ hỏi qua chuyện viết bài cho kỳ tới thôi”.
Tư Tư tỏ ý nghi ngờ: “Bài kỳ tới? Lần trước không phải Phó Tổng Biên tập Lưu đã bàn bạc với em và tài tử Trương à? Chuyện này đã được quyết định rồi, tại sao Giám đốc Trần còn phải hỏi em làm gì?”
Hoài Nguyệt vội nói: “Em nói nhầm, là kỳ tiếp theo nữa”.
Tư Tư cười nói: “Hoài Nguyệt, đừng căng thẳng. Chị hỏi em nhé, có phải Giám đốc Trần lo lắng cho vết thương trên đầu em không? Hôm nay lúc


Old school Swatch Watches