Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.
ay ấy mà!”
Cơ Quân Dã đặt Hoài Nguyệt nằm xuống sofa, lên tầng lấy chăn mang xuống đắp cho cô rồi nói nhỏ với Cơ Quân Đào: “Làm gì cũng phải nhẹ nhàng một chút, đừng đánh thức cô ấy”. Nói rồi kéo A Thích đi về.
Ra khỏi cửa, cô cười nói với A Thích: “Sao đến giờ em mới nhận ra anh xấu như vậy nhỉ? Biết rõ anh trai em thích Hoài Nguyệt như vậy mà còn ép hai người bọn họ ở cùng một nhà trong cảnh tối lửa tắt đèn”.
A Thích nói rất lẫm liệt: “Vậy tại sao em lại nhất định phải kéo người ta lại, không cho người ta về nhà? Được rồi, coi như khi đó quả thật là vì em muốn làm cô ấy tỉnh rượu, nhưng thấy một cơ hội tốt như vậy mà không bắt lấy thì anh còn làm bác sĩ tâm lý được sao? Anh trai em là chính nhân quân tử, Hoài Nguyệt cũng là người có tri thức hiểu lễ nghĩa. Nếu không ý hợp tâm đầu thì ai cũng sẽ không xằng bậy. Còn nếu thật sự tâm đầu ý hợp thì chúng ta làm như vậy cũng xem như làm một chuyện tốt. Chẳng qua là tạo điều kiện khách quan cho họ mà thôi, còn nguyên nhân chủ quan mới có vai trò quyết định đúng không?”
Cơ Quân Dã nói: “Cái tính khí của anh trai em có khác gì Liễu Hạ Huệ đầu thai đâu, anh đừng trông chờ có kỳ tích xảy ra nữa”.
A Thích cười hỏi: “Thế Hoài Nguyệt thì sao?”
Cơ Quân Dã thở dài: “Càng không có hy vọng gì. Uống nhiều rượu như vậy rồi, có khi cô ấy ngủ một mạch đến tận trưa mai cũng không biết chừng. Em yêu cầu không cao, chỉ mong hai người đó có thể chong đèn tâm sự suốt đêm là được. Chỉ mong đừng đến mức nằm mơ cũng mỗi người mơ một kiểu”.
Cơ Quân Đào rửa mặt xong đi ra, thấy Hoài Nguyệt đang ngủ rất say trên sofa, sắc mặt ửng hồng, đôi môi đỏ tươi. Anh đứng bên cạnh nhìn đến mức bần thần, chỉ cảm thấy cô cực kì xinh đẹp.
Lần đầu tiên anh nhìn gương mặt này kỹ càng như vậy. Lúc mới biết thì không để ý, anh là họa sĩ, có gương mặt xinh đẹp nào mà chưa được thấy chứ. Chẳng qua cô chỉ là một phụ nữ hàng xóm trẻ tuổi có ngoại hình tàm tạm, là mẹ của Đậu Đậu, thế thôi. Sau đó, đến lúc thích cô thì anh lại không dám nhìn, vì sợ khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng đó mình lại không cầm lòng được mà để lộ tâm sự trong lòng. Anh chỉ dám vội vã thoáng nhìn rồi chuyển ánh mắt qua chỗ khác như một thiếu niên mới biết yêu. Chỉ có bây giờ, khi cô ngủ rất say, hàng lông mi rất dày và dài đã che khuất đôi mắt làm anh hốt hoảng không thôi kia thì anh mới có thể tự cho phép mình được nhìn thỏa thích như vậy.
Bố anh nói đúng, khuôn mặt Hoài Nguyệt cũng đẹp vẻ cổ điển như mẹ anh, như thơ như từ, dịu dàng đằm thắm. Sống mũi rất thẳng, đôi môi như cánh hoa và những đường nét trên gương mặt, tất cả đều tinh tế đến tuyệt vời. Anh đưa tay gạt một lọn tóc cô ra sau tai, để lộ vầng trán trắng ngần, thở dài, đúng là vô vàn tâm sự mà không có người để chia sẻ. Anh lại thở dài một hơi nữa, kéo rèm cửa sổ lại rồi tắt đèn đi lên tầng.
Lúc Cơ Quân Dã lên tầng lấy chăn cho Hoài Nguyệt, tiện tay cầm cả một cái gối xuống. Sau đó, nhớ ra có lần Hoài Nguyệt nói cổ phụ nữ là nơi dễ để lộ bí mật về tuổi tác nhất, để đề phòng có nếp nhăn ở cổ nên cô chưa bao giờ dùng gối. Vì vậy, Cơ Quân Dã lại tiện tay ném cái gối xuống cầu thang, lúc đi quên nói với Cơ Quân Đào.
Cơ Quân Đào không bật đèn cầu thang vì sợ làm Hoài Nguyệt tỉnh giấc. Anh đã đi lên đi xuống cái cầu thang này nửa năm rồi, nghĩ rằng có mò mẫm cũng sẽ không có vấn đề gì, đâu biết rằng cô em gái cẩu thả của mình lại ném một cái gối to đùng ở giữa cầu thang như vậy. Anh vấp vào cái gối rồi bước hụt, cả người liền ngã về phía sau.
Phòng khách không bật đèn, chỉ có bóng đèn ngoài hiên tỏa ra ánh sáng nhu hòa, trong bóng tối, con người luôn bất giác trở nên mềm yếu.
Từ khi cô nhận cuộc điện thoại của Viên Thanh, Trần Thụy Dương hỏi: “Nghe điện thoại của ai mà tức giận như vậy”, Cơ Quân Dã hỏi: “Ai bắt nạt cô”. Bọn họ đều quan tâm đến cô, muốn biết ai bắt nạt cô, ai làm cô tức giận, muốn biết chuyện gì đã xảy ra giữa cô và “ai”. Họ muốn an ủi cô, có lẽ còn muốn giúp cô lấy lại công bằng.
Nhưng người trước mặt này lại chỉ quan tâm đến riêng cô, quan tâm đến chuyện cô có cảm thấy khó chịu, có tủi thân hay không. Thì ra trên thế giới này vẫn có một người như vậy, không hỏi nguyên do, chỉ để ý xem cô cảm thấy thế nào. Trong giọng nói của anh không có thứ gì khác ngoài sự xót thương, trái tim anh đau vì cô, đúng vậy, cô đã cảm nhận được.
“Vâng”. Cô nhẹ nhàng gật đầu. Lúc này Hoài Nguyệt như một em bé vừa đánh nhau với người khác một trận, dù mình mẩy đầy thương tích nhưng vẫn nhất quyết không chịu nhận thua trước mặt người ngoài mà chỉ lê bước chân uể oải gắng gượng bước về nhà. Đến lúc nhìn thấy bố mẹ, những người thân cận nhất mà cô có thể dựa dẫm vào, mới cảm thấy cực kỳ chua xót, cực kỳ tủi thân, mới có thể rũ bỏ hoàn toàn lớp ngụy trang vất vả khoác vào người trước đó.
Có phải chính vì cô hiểu lòng anh nên mới sẵn lòng vứt bỏ ngụy trang như vậy?
Cơ Quân Đào đứng ngẩn ra một lúc rồi kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Đừng buồn nữa. Em uống nhiều rượu như