Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.

Nguyệt rửa sạch đậu xanh rồi cho vào ngâm nước, lại cắt non nửa quả bí đỏ, một nửa hấp chín rồi ngâm mật ong bỏ vào tủ lạnh, một nửa gọt vỏ, cắt thành miếng rồi cho vào nồi cơm điện cùng với đậu xanh để nấu cháo. Phát hiện trong tủ lạnh có mộc nhĩ, cô suy nghĩ một lát rồi bỏ vào xào với mướp. Cô không khỏi thở dài, không ngờ lúc ốm người đàn ông này cũng bám người không khác gì Đậu Đậu.
Dọn dẹp phòng bếp xong, Hoài Nguyệt đi tới phòng khách lấy một chiếc ghế nhỏ ra ngồi xuống cạnh sofa, chăm chú quan sát người đàn ông đang ngủ. Quầng mắt hơi thâm, rõ ràng là thiếu ngủ. Hai má lõm vào, gầy hơn trước rất nhiều. Sắc mặt hơi đỏ, hơi thở cũng hơi nhanh, hình như là lại sốt rồi. Cô sờ trán anh rồi lại sờ trán mình, cau mày, chắc là mình vừa làm bếp bận rộn nên hơi nóng, không nhận ra được ai nóng hơn ai. Nghĩ vậy, cô liền cúi đầu chạm trán mình vào trán anh. Hình như trán anh nóng hơn, cô lại cúi xuống thử lần nữa. Đột nhiên cô thấy một cánh tay vòng ra sau lưng, cả người liền đổ xuống người Cơ Quân Đào. Cơ Quân Đào ôm cô, mở mắt mỉm cười nói: “Đồ ngốc, thử nhiều lần như vậy mà còn không biết. Đi lấy cặp nhiệt độ đến đo chẳng phải là sẽ biết ngay sao?”
Hoài Nguyệt giãy giụa thoát ra, sốt ruột nói: “Sao anh còn không ngủ? Cảm lạnh phải nghỉ ngơi thật tốt mới khỏi được”.
Cơ Quân Đào kéo tay cô ngồi dậy, nói: “ Đừng giận mà! Anh đã ngủ rồi! Có điều em vừa đến gần là anh lại tỉnh. Thấy chưa, em không thể lén chạy trốn được đâu, anh cảm nhận được hết đấy”.
Thấy anh ngủ chập chờn như thế, Hoài Nguyệt bất đắc dĩ hỏi: “Rốt cuộc anh muốn em thế nào mới chịu ngủ cho đàng hoàng?”
Cơ Quân Đào nhìn vào mắt cô, hỏi: “Em đảm bảo sẽ không chạy chứ?”
Hoài Nguyệt gật đầu: “Em đảm bảo, sau này cuối tuần, hết giờ làm là em lại về bên này”. Chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Cứ nghĩ đến bóng người cô đơn đứng chờ bên cửa sổ, cô có ở trong thành phố chắc chắn cũng không an tâm.
Khóe môi Cơ Quân Đào khẽ cong lên: “Anh cũng không có việc gì làm nên đang thấy chán đây. Thôi ngày nào anh cũng làm tài xế cho em được không?”
Hoài Nguyệt vội vàng từ chối: “Đừng, đừng, nếu ngày nào một người nổi tiếng như anh cũng đỗ xe trước cửa cơ quan em thì bên đài truyền hình chỗ Duyên Duyên sẽ kéo đến quay phim đấy. Đằng nào trời nóng cũng dậy sớm, em bắt xe buýt đi là được rồi mà”.
Cơ Quân Đào lắc đầu nói: “Vất vả quá. Chúng ta chuyển vào trong thành phố đi. Anh có một căn hộ ở khu Lục Viên, nguyên một tầng, không có ai quấy rầy cả”.
Hoài Nguyệt từng nghe nói về Lục Viên, đó là khu chung cư đắt tiền nhất thành phố này, một mét vuông có giá mấy chục ngàn tệ. Cô nghĩ thầm, mình sao có thể đến đó ở được. Có điều lúc này, nhất định phải dỗ anh ngủ nên cô cũng không nói gì, chuyển đề tài hỏi: “Còn có điều kiện gì nữa không?”
Cơ Quân Đào nói: “Lúc đi công tác không được tắt máy”.
Hoài Nguyệt nói: “Lần này thật sự em không phải cố ý. Điện thoại của em bị hỏng một điểm tiếp xúc. Sạc không vào điện, em vừa sửa được rồi”.
Cơ Quân Đào cau mày nói: “Lát nữa đi mua một cái mới. Nếu không lần sau lại không sạc được thì làm thế nào?”
Hoài Nguyệt nói: “Nhiều số điện thoại như vậy, nếu phải lưu lại một lần nữa thì phiền phức quá, thôi cứ kệ vậy đi”.
Cơ Quân Đào cười nói: “Bảo em ngốc hóa ra em ngốc thật. Kết nối hồng ngoại rồi gửi cả danh bạ sang không phải là xong à? Tại sao phải nhập từng số chứ?”
Hoài Nguyệt trợn mắt nói: “Trời ơi, trước giờ em toàn làm như vậy. Đúng là mua việc vào người”.
Cơ Quân Đào vui vẻ cười: “Lại đây, đồ ngốc, nằm với anh một lúc đi. Tỉnh dậy chúng ta đi mua điện thoại, để anh dạy em cách chuyển danh bạ”. Nói rồi ôm Hoài Nguyệt vào lòng, lập tức ngủ say sưa.
Chiếc sofa này được nhập nguyên chiếc từ nước ngoài, rất rộng, rất dài. Cơ Quân Đào vốn đã gầy, Hoài Nguyệt lại càng mảnh dẻ, bỏ đệm dựa ra, hai người ngủ không hề chật chội. Hoài Nguyệt nằm trong lòng Cơ Quân Đào, tiếng thở đều đều và nhẹ nhàng của anh vang lên bên tai. Mùi cháo đậu xanh bí đỏ trong bếp thoang thoảng bay tới, cả gian phòng cực kỳ yên tĩnh. Hoài Nguyệt cảm thấy trái tim mình đập ngày càng ổn định.
Người đàn ông mắc bệnh trầm cảm này, lúc anh ôm cô như thế, cô lại có cảm giác được người khác dựa dẫm. Anh dựa dẫm vào cô như Đậu Đậu bám lấy cô vậy, đó là một kiểu tin cậy toàn tâm toàn ý làm người khác khó mà kháng cự được. Trước kia, cô một mực dựa vào Lỗ Phong, khi bức tường đó đột nhiên sụp đổ, bao nhiêu mưa giông gió giật đổ ập vào người khiến cô choáng váng, quay cuồng, thiếu chút nữa đã ngã xuống không đứng dậy được. Có thể cả đời này cô cũng không quên được cảm giác bị người mình toàn tâm toàn ý yêu thương và tin tưởng tuyệt tình vứt bỏ như thế. Bây giờ cô biết mọi việc trước hết phải dựa vào chính mình. Chỉ khi chính mình kiên cường thì mới có thể bảo vệ được người mình yêu. Cô phải bảo vệ Đậu Đậu, nhưng cô cũng không muốn làm anh tổn thương.
Cô sớm đã không còn là Thương Hoài Nguyệt vẫn kiên quyết giữ lần đầu đến đêm tân hôn trước kia. Cho nên bây giờ cô đang suy nghĩ nghiêm túc về việc làm tình nhân của một ng