Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.
õ ràng với Hoài Nguyệt. Anh ta biết bề ngoài Hoài Nguyệt dịu dàng nhưng nội tâm lại rất quật cường. Tuy nhiên có món bảo bối tên gọi Đậu Đậu này trong tay, anh ta cảm thấy vẫn còn hy vọng.
Hoài Nguyệt nhìn dòng xe và người đi đường lướt qua rất nhanh ngoài cửa, thầm nghĩ, không biết tối hôm nay Cơ Quân Đào sẽ ăn gì? Mình không về, anh ấy giận dỗi không ăn cũng chưa biết chừng. Nghĩ vậy, cô liền lấy điện thoại ra định nhắn tin cho anh nhưng do dự một chút rồi lại thôi.
Lỗ Phong để ý thấy vẻ do dự của cô, làm bộ lơ đãng hỏi: “Sao vậy, còn có việc chưa làm xong à? Có việc phải xin chỉ thị của giám đốc Trần sao?” Anh ta nghĩ thầm, rõ ràng trước nghỉ hè, hai người cùng Đậu Đậu đi chơi, bầu không khí còn khá vui vẻ. Đột nhiên Hoài Nguyệt thay đổi thái độ như vậy, đột nhiên trở nên khô khan và lạnh lùng, có lẽ là liên quan đến Trần Thụy Dương.
Hoài Nguyệt thản nhiên nói: “Tôi chỉ là một biên tập viên thấp cổ bé họng, đâu đến lượt tôi phải báo cáo công việc với giám đốc chứ”.
Lỗ Phong hỏi: “Trần Thụy Dương có đối xử tốt với em không? Anh ta có nhắc tới chuyện của Viên Thanh với em không?”
“Anh tưởng chúng tôi cả ngày chỉ ăn rồi ngồi không à?” Hoài Nguyệt nói với giọng mỉa mai: “Cô ta là vợ anh, có liên quan gì đến tôi và Giám đốc Trần chứ”.
“Sao lại không liên quan, có liên quan nhiều lắm chứ”, Lỗ Phong nói: “Em có biết quan hệ của họ trước đây tốt đến mức nào không? Trong vòng ba năm Trần Thụy Dương về nước hai lần, đều về sống cùng Viên Thanh. Lúc Viên Thanh lấy thai ra ép anh thì Trần Thụy Dương mới về nước được hai tháng. Sau đó anh mới biết chuyện này, thảo nào sau đó cô ta tìm mọi cách bỏ đứa bé đi!”.
Hoài Nguyệt thầm giật mình trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng: “Anh muốn nói với tôi rằng vợ anh rất lợi hại. Ngay cả một luật sư nổi tiếng như anh cũng không phải là đối thủ của cô ta đúng không? Tôi không muốn nghe, sợ bẩn tai”.
Lỗ Phong vừa lén nhìn sắc mặt của Hoài Nguyệt vừa nói: “Anh chuẩn bị ly hôn cô ta, chứng cớ đều đã chuẩn bị đầy đủ rồi, chắc chắn sẽ thuận lợi. Cùng lắm cứ lôi cả chuyện đứa bé năm đó ra, các tài liệu về xác minh huyết thống đều đã có. Hoài Nguyệt, chuyện năm đó là anh có lỗi với em, em hãy tha thứ cho anh!”
Hoài Nguyệt mỉa mai: “Luật sư Lỗ, có phải anh làm luật sư nên khi ly hôn sẽ được giảm chi phí không? Sao cứ ly hôn hết lần đến lần khác mà không biết chán vậy? Tôi không thấy hứng thú gì với chuyện của anh và Viên Thanh, anh đi tìm người khác mà tâm sự”.
Lỗ Phong cứng họng, lắp bắp nói: “Hoài Nguyệt, em đừng làm tổn thương anh nữa. Gần đây văn phòng luật sư của anh đã giải quyết mấy vụ ly hôn, đương sự đều không vui vẻ chút nào. Đáng thương nhất là bọn trẻ con, anh nhìn bọn nó lại nhớ đến Đậu Đậu của chúng ta. Chỉ khi được lớn lên bên cạnh bố mẹ đẻ thì thể lực và tinh thần của trẻ con mới có thể phát triển bình thường được”.
Hoài Nguyệt oán hận: “Còn phải xem là bố mẹ thế nào đã. Nếu như là gương xấu thì thà rằng không có còn hơn”.
Lỗ Phong chậm rãi nói: “Hoài Nguyệt, em cho anh một chút thời gian đi. Chờ anh xử lý tốt các sự vụ bên này rồi gia đình mình lại được ở bên nhau. Tất cả chúng ta đều muốn tốt cho Đậu Đậu. Em cũng không đành lòng thấy Đậu Đậu trở thành đứa bé không có bố đúng không?”
Hoài Nguyệt không tin nỗi vào lỗ tai mình nữa, trợn trừng mắt nhìn anh ta: “Luật sư Lỗ, anh bị bệnh à? Tại sao đầu óc anh vẫn còn u mê như vậy? Bây giờ anh là chồng người khác, nói chuyện với tôi như vậy chính là quấy rối, tôi có thể kiện anh vì chuyện này”. Nhớ tới câu nói của Viên Thanh, Hoài Nguyệt càng tức giận: “Tôi không dám nhận sự hối lỗi này của anh. Cả đời này tôi cũng không muốn ở gần anh nữa. Còn Đậu Đậu, anh yêu nó, đó là trách nhiệm của người làm bố, anh không yêu nó thì nó vẫn còn có mẹ, nó sẽ không có vấn đề gì cả”.
Từ đầu Lỗ Phong đã biết chuyện này sẽ không thuận lợi như vậy, anh ta thở dài nói: “Anh biết rất khó để em có thể tha thứ cho anh, nhưng anh nhất định sẽ ly hôn Viên Thanh. Vì Đậu Đậu anh cũng phải làm như vậy. Hoài Nguyệt, em hãy chờ xem”.
Hoài Nguyệt cười lạnh nói: “Đó là chuyện của anh, không liên quan đến tôi và Đậu Đậu. Đừng lấy Đậu Đậu ra làm cái cớ, nếu không anh thật sự không xứng đáng làm cha”.
“Hoài Nguyệt, có phải em đã có người khác rồi không?” Lỗ Phong do dự hỏi: “Là người đến Thanh Sơn đón em đó đúng không?”
“Có người khác hay không tôi cũng sẽ không quay lại, Lỗ Phong, anh biết mà, tính tôi thích sạch sẽ”, Hoài Nguyệt nói: “Không cần làm những chuyện vô nghĩa nữa..”
Một chiếc taxi từ phía sau vượt lên, Lỗ Phong đang lơ đãng, khi nhận ra thì đã không kịp đánh tay lái, chiếc xe lao thẳng vào hàng rào bảo vệ ven đường.
Tai nạn không nghiêm trọng lắm. Vì lúc lên xe, Hoài Nguyệt làm mình làm mẩy với Lỗ Phong, quên thắt dây an toàn nên đập đầu vào kính trước ngất lịm, cũng may còn chưa tới bệnh viện đã tỉnh rồi. Máu chảy khá nhiều, cuối cùng cô phải khâu hai mũi, chiếu chụp vài tiếng rồi đi về. Lỗ Phong không bị làm sao, lúc ấy